Chương 1011: Muốn chơi thì chơi (1)
Sau khi suy nghĩ một hồi, Quỳ Bảo ừ một tiếng, biểu thị đã biết rồi, nhưng lão vẫn cất bước rời đi, vẫn muốn đến đó nhìn xem xếp hạng đệ nhất nhìn như thế nào.
Ra khỏi lều, sau khi hỏi thăm người bên ngoài xong, lão ta đi thẳng đến trướng bồng của Thiện Tri Nhất, vén rèm lên liền nhìn thấy cháu trai của mình cùng Dữu Khánh đang nói chuyện với mấy người khác ở bên trong.
“Gia gia.” Quỳ Quỳ vội vàng cất lời chào hỏi.
Quỳ Bảo đảo mắt nhìn Dữu Khánh và Nam Trúc, “Ai là đệ nhất Triêu Dương đại hội?”
Hai người ở trước mắt, lão ta nhìn người nào cũng không giống, một tên to béo, một tên để ria mép trông hèn mọn, không có kẻ nào có khí chất của người xếp hạng nhất.
Dữu Khánh tức thì lúng túng, Quỳ Quỳ vội vàng giới thiệu: “Chính là hắn. Nhưng hắn không muốn người khác biết được hắn từng tham gia Triêu Dương đại hội, bây giờ hắn tên là Dữu Khánh. Dữu huynh, đây là gia gia của ta, cũng là tộc trưởng Quỳ tộc.”
“Vãn bối bái kiến tộc trưởng.” Dữu Khánh và Nam Trúc đồng thời hành lễ.
Quỳ Bảo chắp tay sau lưng đi qua đi lại, không ngừng quan sát Dữu Khánh từ trên xuống dưới, thỉnh thoảng còn quay sang quan sát Nam Trúc, lão ta từng gặp rất nhiều người bên ngoài Đại Hoang Nguyên, khi so sánh với nhau, lão ta nhận thấy được một điểm khác thường từ hai người này, hầu hết những kẻ khác khi đứng trước cao thủ có cảnh giới như lão ta, bọn họ đều sẽ bị áp lực làm cho căng thẳng khẩn trương, nhưng hai tên này hoàn toàn không hề có biểu hiện khẩn trương lo lắng gì, tuy có hành lễ nhưng vẫn bình tĩnh ung dung, khiến lão ta khá ngạc nhiên.
Sau đó, lão ta hỏi thêm: “Tiểu tử, chuyện dương danh thiên hạ, nếu đã tham gia rồi, vì sao phải mai danh ẩn tích?”
Không biết thân phận Thám Hoa lang, có câu hỏi này là chuyện rất bình thường.
Dữu Khánh có phần bối rối, hắn rất không muốn nói ra mấy lời kiểu như mình là tài tử đệ nhất thiên hạ gì đó, vì vậy hắn gượng gạo ứng phó: “Lúc đó chỉ là muốn tham gia chơi đùa, không nghĩ tới việc tranh giành đệ nhất gì cả, khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hối hận đã muộn rồi.”
Quỳ Bảo nhướng mày, câu trả lời này tương đối mơ hồ, khiến lão ta rất không hài lòng, tiểu tử không biết trời cao đất rộng này dám chơi trò như vậy trước mặt lão, với tính tình của lão, tất nhiên phải cạy ra chân tướng, nhưng bởi có lời nhắc nhở của Thiện Tri Nhất, lão ta đành phải nhịn xuống không truy đến cùng.
Lão ta chỉ hừ nhẹ một tiếng rồi hất đầu ra hiệu cho cháu trai của mình, “Đã gặp người ta rồi, còn ở lại nơi này làm gì, đi thôi.”
Nói xong, lão ta chắp tay sau lưng xoay người sải bước rời đi.
Quỳ Quỳ không dám làm trái ý gia gia, vội vàng báo cho Dữu Khánh biết vị trí đóng quân của Quỳ tộc, dặn hắn rảnh rỗi thì tới chơi với gã, sau đó mới vội vã đuổi theo gia gia.
Sau khi chạy ra ngoài, gã phát hiện thấy gia gia đã kêu gọi mọi người trực tiếp rời đi, gã nhanh chóng chạy đến.
Thấy cháu trai đã trở lại đội ngũ, Quỳ Bảo không thể không nhắc nhở cháu mình, “Ngươi có biết lai lịch thực sự của người ta không? Ngay cả lai lịch thực cũng không nói cho ngươi biết, loại người như vậy, tốt hơn hết ngươi đừng có qua lại.”
Lão ta cho rằng Dữu Khánh vẫn đang che giấu thân phận chân thực, lời nhắc nhở của Thiện Tri Nhất còn văng vẳng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền