ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 30: Tin từ phương xa

Nửa tháng sau.

Sắc trời hơi sáng.

Trên đường phố thành An Hưng, đã bắt đầu tấp nập.

Những tạp dịch của nha môn đang quét dọn đường phố.

Các nông hộ vác những giỏ trúc đầy rau dưa tươi rói đang đi đến chợ.

Những kẻ cờ bạc thâu đêm, mắt đỏ ngầu, ngáp ngắn ngáp dài.

......

Lão Chu là Tuần Thành mã của thành An Hưng.

Cái gọi là Tuần Thành mã, tương đương với người đưa thư thời hiện đại, dựa vào đôi chân đi xuyên qua các thành trấn, thôn làng, phụ trách truyền phát các loại thư từ, tài liệu. Mỗi ngày, y không biết đã đi bao nhiêu bước chân, vì thế mới có tên gọi Tuần Thành mã.

Y như mọi ngày vác giỏ trúc lên đường.

Trong giỏ trúc của y chứa đựng từng phong thư.

Đại bộ phận những bức thư này đều là thư nhà.

Bởi vậy, Lão Chu đều cố gắng tự tay trao tận nơi cho người nhận.

Vừa ăn bánh bao, Lão Chu đã đưa xong mười mấy phong thư gần đó, rồi lấy ra phong thư tiếp theo.

“Huyền Minh Quán....”

“Trong An Hưng thành có một Đạo Quán như thế sao?”

Lão Chu nhìn địa chỉ người nhận trên phong thư, thần sắc kỳ quái.

Làm Tuần Thành mã nhiều năm như vậy, y thật sự không biết trong nội thành có một Đạo Quán như thế.

Sau một hồi hỏi thăm, Lão Chu cuối cùng cũng tìm thấy Đạo Quán nhỏ này tại một con ngõ vắng vẻ.

Thùng thùng ~~~

Lão Chu nhẹ nhàng gõ cửa, nhưng không nhận được hồi đáp.

“Chẳng lẽ Đạo Quán này không có người?”

Lão Chu hơi nhíu mày, đang định gõ thêm lần nữa.

Kẽo kẹt!

Cánh cửa gỗ mở ra.

Một đạo nhân trẻ tuổi mặc y phục xám mở cửa bước ra.

“Xin chào, xin hỏi có việc gì không?”

Lý Thương nhìn Lão Chu, nở nụ cười ôn hòa.

“Tiểu đạo trưởng, đây là một phong thư gửi cho Huyền Minh Đạo Quán các vị.”

Lão Chu đem phong thư trong tay đưa cho Lý Thương.

“Gửi đến chúng ta nơi này?” Lý Thương mang theo hiếu kỳ.

Trong ký ức của nguyên chủ, Huyền Minh Đạo Quán nhiều năm qua chưa từng có ai gửi thư đến.

“Đúng vậy...”

“Địa chỉ có lẽ không sai chứ?”

“Ta cũng đã hỏi thăm rất lâu mới tìm được nơi đây.”

Lão Chu nói.

Lý Thương nhìn phong thư.

Phía trên có một nhóm thanh tú chữ nhỏ.

An Hưng thành, Huyền Minh Đạo Quán, gửi cho sư huynh Huyền Phong Tử.

“Không sai.”

“Người nhận thư này chính là sư phụ ta.”

Lý Thương gật đầu.

Hắn lấy ra mười đồng tiền giao cho Lão Chu.

Đó là tiền công của y.

Kẽo kẹt ~~~

Lý Thương lần nữa khóa kỹ cửa Đạo Quán.

“Huyền Phong Tử sư huynh... Đây là thư sư đệ của lão già gửi cho y sao?”

Lý Thương nhìn phong thư trong tay, thầm nhủ.

Huyền Phong Tử chưa bao giờ nhắc đến những chuyện y đã trải qua trong quá khứ.

Lý Thương cũng chưa từng hỏi qua.

“Thôi vậy... Chờ lão ấy trở về thì giao cho lão ấy sau.”

Lý Thương lắc đầu.

Những ngày này, lão già này hoàn toàn chìm đắm trong men rượu, uống đến nửa đêm canh ba mới chịu về.

.......

Nửa đêm.

“Ha ha ha!!”

“Lại đến ba ly!”

“Đạo gia ta còn không có say đâu!”

Huyền Phong Tử đẩy cửa Đạo Quán, toàn thân nồng nặc mùi rượu, thân hình lảo đảo, lảm nhảm những lời say.

“Lão đầu, có người cho lão gửi một phong thư.”

Lý Thương nghe thấy tiếng của Huyền Phong Tử, từ hậu viện đi ra.

“Thư sao?”

“Người nào cho ta gửi thư?”

Huyền Phong Tử cầm lấy hồ lô rượu, lại uống một ngụm.

“Không biết... Lão tự mình xem đi.”

Lý Thương đem phong thư nhận được hôm nay đưa tới.

Huyền Phong Tử mắt say lờ đờ, mơ màng, miễn cưỡng nhìn rõ chữ viết trên phong thư.

Trong khoảnh khắc, Huyền Phong Tử trừng to mắt, tựa hồ men say tiêu tan hết sạch.

Hắn thở ra một hơi rượu: “Nên đến... cuối cùng cũng đã đến.”

Dứt lời, hắn lại gật gù đắc ý rồi quay về phòng của mình.

Lý Thương không hiểu ra sao.

Nên đến... Sắp đến sao?

Có ý tứ gì?

Nhưng đây là thư riêng của Huyền Phong Tử, y cũng không tiện hỏi nhiều.

......

Ngày kế tiếp.

Lý Thương dậy từ rất sớm, nhưng ngoài ý muốn không thấy bóng dáng Huyền Phong Tử.

Lão già này mặc dù thích rượu như mạng, nhưng mỗi ngày đều sẽ ra hậu viện đánh một bài quyền dưỡng sinh, ăn sáng xong mới ra ngoài.

“Chẳng lẽ tối hôm qua uống nhiều ngủ quên mất rồi?”

Lý Thương không nghĩ ngợi nhiều, như thường ngày đi vào phòng bếp nấu hai bát mì trứng gà.

Nhưng khi y bưng mì trứng gà ra ngoài, vẫn không thấy bóng dáng Huyền Phong Tử.

“Lão già này, giờ này vẫn phải đặc biệt đi đánh thức sao?”

Lý Thương lắc đầu, đi tới trước cửa phòng Huyền Phong Tử, kêu một tiếng.

“Sư phụ, ăn mì!”

Nhưng Huyền Phong Tử tựa hồ ngủ rất say, không bị gọi tỉnh.

Lý Thương bước tới gõ cửa.

Đông ~~

Cánh cửa khẽ rung lên.

Kẽo kẹt ~

Cánh cửa phòng phát ra tiếng cót két, liền bị y trực tiếp gõ mở.

Thần sắc của Lý Thương kinh ngạc.

Y thò đầu vào, nhưng trong phòng không thấy bóng dáng Huyền Phong Tử.

“Không có trong phòng?”

“Chẳng lẽ sáng sớm đã ra ngoài rồi sao?!”

Trong lòng Lý Thương kinh ngạc.

Y đi vào trong phòng, lại thấy trên bàn sách để một tờ giấy cùng mấy cái bình ngọc nhỏ.

Lý Thương nhìn lại.

Trên tờ giấy viết vội hai hàng chữ lớn.

“Lý Thương, sư phụ ra ngoài một chuyến xa, ít thì một tháng, nhiều thì mấy tháng.”

“Ta cho con lưu lại hai mươi hạt Ích Khí đan, có thể tăng tốc độ tu luyện, nhớ kỹ ba ngày dùng một viên, không được dùng quá nhiều.”

Cuối cùng là hai chữ lớn “chớ niệm”.

Lý Thương nhíu mày.

Y không ngờ Huyền Phong Tử lại đột ngột ra ngoài một chuyến như vậy.

Mà còn không tạm biệt y một tiếng, lại vội vã đến thế.

“Đi xa... Lại chẳng chịu viết xuống rốt cuộc đi đâu.”

“Lão già hẳn là không muốn ta biết lão ấy muốn đi đâu...”

Lý Thương có loại cảm giác.

Nơi Huyền Phong Tử muốn đi lần này có lẽ rất nguy hiểm, nên y mới không nói sẽ đi đâu.

Tất cả những chuyện này, rất có khả năng có liên quan đến phong thư tối qua.

Nghĩ tới đây, y tìm kiếm trong phòng, nhưng không thu được gì.

Hiển nhiên, Huyền Phong Tử đã mang theo phong thư đó đi.

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra...”

Lý Thương có chút phiền muộn.

Nhưng Huyền Phong Tử đã che giấu tất cả dấu vết, y căn bản không tìm thấy bất cứ manh mối nào.

“Lão già này... Bình thường sao lại không cẩn thận đến thế.”

“Lúc bỏ đi lại dọn dẹp thật sạch sẽ.”

Lý Thương bất đắc dĩ thở dài.

Y chỉ có thể hy vọng Huyền Phong Tử lần này có thể bình an trở về.

Sau khi thu lại tâm trạng, Lý Thương nhìn hai bình thuốc nhỏ trên mặt bàn.

Trước đây y từng hỏi Huyền Phong Tử, lão ấy lại nói không có.

Nhưng bây giờ lại lấy ra hai mươi hạt đan dược.

Đây hẳn là của để dành của Huyền Phong Tử.

Hoặc có lẽ, Huyền Phong Tử cảm thấy bản thân có thể sẽ không trở về được, nên để lại tất cả những đan dược này cho Lý Thương.

Nghĩ tới đây, trong lòng Lý Thương càng nặng nề hơn một chút.

Nhưng y ngay cả Huyền Phong Tử đi đâu cũng không biết, căn bản không thể tìm được lão ấy.

Điều y có thể làm, chỉ có thể ở trong Đạo Quán chờ lão ấy trở về.

.....

Buổi tối.

Lý Thương ngồi trên bồ đoàn, lấy ra một viên Ích Khí đan.

Viên Ích Khí đan này to bằng quả nhãn, có màu xanh nhạt, ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng lạ lùng.

“Không biết sau khi nuốt Ích Khí đan, tốc độ tu luyện sẽ tăng lên đến mức nào.”

Trong lòng Lý Thương hiếu kỳ.

Y còn chưa từng dùng qua đan dược phụ trợ tu luyện, không biết sẽ là cảm giác gì.

Tập trung tâm thần, sau khi vứt bỏ tạp niệm, Lý Thương nuốt Ích Khí đan xuống, đồng thời quan tưởng bản thân hóa thành một đoàn linh quang, rơi vào bóng tối vô biên.

Chẳng bao lâu sau, Lý Thương liền cảm giác linh quang trong cơ thể mình lớn mạnh thêm một chút, phạm vi chiếu rọi cũng rộng hơn một chút, tần suất lóe sáng càng thêm dày đặc.

Không lâu sau đó, Lý Thương liền hoàn thành một lần tu luyện Linh Quang Pháp.

【 Y tu luyện một lần Linh Quang Pháp, kinh nghiệm + 12. 】

“Viên Ích Khí đan này quả nhiên lợi hại, điểm kinh nghiệm gần như tăng gấp đôi.”

“Mà hiệu suất quan tưởng cũng nhanh hơn trước đó một chút.”

Lý Thương tự nói.