Chương 4: Chết không nhắm mắt (2)
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, hãy mau nói rõ chi tiết cho ta!”
Chương Hùng vóc người cao lớn, lại là bổ đầu Nha môn, khí thế ngút trời, lập tức dọa đến Vương gia lão đại chân tay bủn rủn, co quắp ngã trên mặt đất.
“Không... Không liên quan đến con trai ta đâu!”
“Lão già đó là do ta đẩy ngã!”
“Là ta giết ông ấy!”
Trần thị la to.
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, ta sẽ tự mình điều tra rõ ràng!”
“Đem Vương gia lão đại cùng người phụ nhân này giải về Nha môn!”
“Thi thể Vương Đại Sơn cũng phải cùng nhau đưa về Nha môn, để ngỗ tác khám nghiệm.”
Chương Hùng lạnh lùng hừ một tiếng.
Mấy nha dịch thân hình cao lớn vạm vỡ lập tức động thủ, chỉ vài động tác đã khống chế được Vương gia lão đại cùng Trần thị.
Thân thuộc Vương gia căn bản không biết chuyện gì xảy ra, đối mặt với đám đại hán của Nha môn, cũng chẳng dám hé răng.
Chương Hùng cũng không thèm để ý đến bọn họ, quay sang nhìn Lý Thương: “Phiền phức Lý đạo trưởng cùng chúng ta đi một chuyến.”
Thi thể Vương Đại Sơn trong trạng thái này quá mức dọa người.
Nếu trên đường vận chuyển về Nha môn xảy ra vấn đề gì, e rằng hắn cũng không thể gánh vác nổi.
Cho nên chỉ có thể để Lý Thương, người có chuyên môn, đi theo.
Lý Thương trong đầu nhớ lại tất cả tri thức Huyền Phong Tử đã dạy hắn, trầm ngâm nói: “Nước là âm sát, bộ thi thể này vốn đã có oán niệm cực sâu, tuyệt đối không thể để dính nước, nếu không chắc chắn sẽ thi biến.”
“Bây giờ đang mưa to, e rằng không thể chuyển về Nha môn được, chỉ có thể chờ mưa to ngừng rồi tính tiếp.”
Chương Hùng không hề nghi ngờ, tin tưởng phán đoán của Lý Thương: “Vậy thì chờ mưa to ngừng rồi nói.”