ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Ngươi Làm Con Tin, Ngươi Lại Theo Đuổi Nữ Đế Kẻ Địch

Chương 105. Người cha ăn người Chương 105: Người cha ăn người

Chương 105 : Người cha ăn người Chương 105: Người cha ăn người

Người dịch: PrimeK Tohabong

“20 roi!”

Nghe nói như thế, tất cả mọi người là biến sắc.

Sứ quán tất cả mọi người là hoảng sợ, sống lâu như vậy, bọn họ vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một quốc công tử thụ roi hình, đánh 20 roi, nếu đánh cật lực thì coi như cao thủ tinh khí thần tất cả tầng 10 viên mãn, cũng chưa chắc có thể chịu được.

Công Tôn Lệ cùng Tuân Chí Doãn liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt cũng có chút ngưng trọng, roi hình không phải là kết quả bọn họ muốn!

Doanh Vô Kỵ nghe được muốn bị đánh, chẳng những không có tức giận, ngược lại khóe miệng hơi hơi giương lên, chợt lại đem ý cười ẩn đi.

Hắn vừa rồi thật đúng là có chút lo lắng, Doanh Việt dưới cơn thịnh nộ hạ lệnh đem mình áp hồi Càn quốc.

Dù sao hiện tại Càn Quốc có một Doanh Vô Khuyết, chính mình đứa con này có cũng được mà không có cũng không sao, mặc dù ở Lê Quốc, tác dụng kỳ thật cũng đã không lớn, làm con tin ở Quốc bất quá chỉ lãng phí tài nguyên ngoại giao với Lê Quốc.

Mặc dù Doanh Việt thật sự hạ lệnh trở về Càn Quốc, liền tương đương mọi thứ mình làm rơi vào trong tay Doanh Vô Khuyết, e là có chút phiền toái.

Bất quá lão cha ăn người này quả nhiên giống như trong truyền thuyết, bá đạo nhưng không mất bình tĩnh.

Vừa rồi Doanh Vô Kỵ một mực quan sát tâm tình của Doanh Việt, mặc dù là vừa rồi lúc mình mắng ông ta là tên lưu manh, tâm tình của ông ta còn xa mới đến mức độ phọt ra kỹ năng, phần lớn thời gian tâm tình đều vững vàng hơn những người khác.

Nói cách khác, phần lớn sự tức giận của ông ta đều là giả vờ. Sở dĩ biểu hiện ra ngoài, bất quá là muốn dựa vào uy nghiêm tích lũy nhiều năm bắt chẹt mình mà thôi.

Hiện giờ tình thế Càn Quốc, bị Lê Quốc nắm thóp tài chính, Doanh Việt cho dù phẫn nộ, không có khả năng sẽ dễ dàng buông tha đơn đặt hàng lớn như vậy.

Đánh roi 20?

Cho dù nghe có tàn nhẫn cỡ nào, so với áp giải về Càn cũng bất quá là mưa bụi, thủ đoạn hiển lộ uy nghiêm của quân vương mà thôi.

Chuyện đêm nay mặc dù có chút vượt qua dự liệu, nhưng còn lâu mới mất khống chế, cho nên Doanh Vô Kỵ vừa rồi mới không kiêng nể gì như vậy.

Thi hình!

Ánh mắt Doanh Việt lạnh như băng, ngữ khí càng không thể nghi ngờ chút nào.

Doanh Vô Kỵ sắc mặt bình tĩnh đối diện với ông ta, cũng không có ý tứ cãi lời, Thư cục còn ở trong tay, liền tuyệt đối không tính thiệt thòi, liền không cần khinh thường quân uy, ăn 20 roi thì ăn

Vâng!

Công Tôn Lệ từ một bên nhặt roi lên, cung kính lên tiếng, sau đó chậm rãi đi về phía Doanh Vô Kỵ.

Nhưng không ngờ một thân ảnh nhanh chóng chắn ở giữa hai người.

Bạch Chỉ cắn chặt môi, hốc mắt đỏ bừng: “Không được đánh công tử nhà ta!

Doanh Vô Kỵ: “......”

Tiểu nha đầu này…...”

Doanh Việt khẽ nhíu mày, không nói gì, chỉ vẫy tay, ý bảo Công Tôn Lệ tự xử trí.

Công Tôn Lệ hơi cúi người, chợt đi về phía trước một bước.

Trong con ngươi Bạch Chỉ thoáng hiện một tia sát ý, chợt “leng keng” một tiếng rút trường kiếm ra đặt ngang trước người, âm thanh càng bi phẫn: “Công tử vì Càn quốc mất bao tâm huyết! Những người ở đây đều ức hiếp công tử, nếu động thủ thì đừng trách ta ”

Âm thanh của nàng thê lương, giống như là chim non bị đuổi ra khỏi tổ chim, ủy khuất đến

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip