ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bắt Đầu Huyện Lệnh, Điểm Danh Nhận Bắc Minh Thần Công

Chương 88. Đắc tội quá nhiều người

Chương 88: Đắc tội quá nhiều người

Sau một phen mây mưa, Tô Ứng tựa người vào thành giường, Lâm Tiên Nhi vừa tắm rửa xong, mái tóc vẫn còn hơi ẩm ướt. Nàng khẽ xoay chiếc cổ trắng ngần, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào Tô Ứng. Gương mặt xinh đẹp dù chỉ trang điểm nhẹ nhàng vẫn toát lên khí chất quyến rũ khó tả.

Tô Ứng không chỉ giúp nàng luyện hóa đan dược mà còn ra tay tẩy kinh phạt tủy, khiến nàng chỉ trong chốc lát đã có nội lực trong người. Nhất là sau khi hắn luyện hóa tinh huyết Giao Long, ngoài dục vọng bản thân trở nên mạnh mẽ, trên người hắn còn tỏa ra một loại sức hút chí mạng đối với nữ tử. Long tính vốn dâm, nếu không sao lại có truyền thuyết rồng sinh chín con?

Hôm nay cùng hoa khôi nương tử “giao lưu” rất thuận lợi, giúp cảnh giới của nàng nâng cao thêm một bước. Tất nhiên, quan trọng nhất vẫn là bản thân Tô Ứng, cả thể xác lẫn tinh thần đều được thăng hoa cực lớn.

Bên trong Bách Hoa Lâu, Tô Ứng nhìn Lâm Tiên Nhi trong lòng, ngón tay mân mê lọn tóc nàng, cười nói:

“Nàng có muốn học không? Ta có thể dạy nàng tu luyện.”

Lâm Tiên Nhi mở to đôi mắt long lanh nước, tràn đầy vẻ cảm kích nhìn hắn:

“Nô gia có thể sao?”

“Tất nhiên là được. Lại đây, để ta sờ xương cho nàng trước đã...”

Tô Ứng cười xấu xa, cảm thấy hoa khôi nương tử trong lòng như thế nào cũng không đủ. Lâm Tiên Nhi liếc hắn một cái, nũng nịu nói:

“Chán ghét, nô gia đã nhận lời ba lần rồi, nếu tới nữa e là chịu không nổi...”

“Thể chất của nàng hơi yếu, có nội lực chân khí, dù không chủ động tu luyện cũng có thể giúp nàng dần khỏe mạnh hơn. Còn về việc báo đáp, ta ở đây còn vài tư thế muốn cùng nàng nghiên cứu thảo luận một chút...”

“Đa tạ đại nhân, nô gia thật sự không biết phải báo đáp thế nào.”

“Đã vậy, bản quan sẽ dạy nàng một trò mới. Đúng rồi, miệng khẽ mở ra... đúng, chính là như vậy...”

Sau một hồi cười duyên, chiếc giường của hoa khôi lại bắt đầu rung lắc dữ dội. Mãi đến nửa đêm, đợi Lâm Tiên Nhi ngủ say, Tô Ứng mới hài lòng rời đi.

Rời khỏi Bách Hoa Lâu, Tô Ứng chắp tay sau lưng, thong thả dạo bước dọc bờ sông Ô Giang. Tiết trời vào xuân dần ấm áp, băng sương trên mặt sông tan chảy, khiến dòng nước thêm phần trong vắt.

“Đáng tiếc, không có điếu thuốc sau cuộc vui.”

Tô Ứng vừa dứt lời, đột nhiên một bàn tay màu xanh băng giá rực lửa lao đến, đánh thẳng vào vị trí hắn vừa đứng. Thân hình hắn khẽ động, Lăng Ba Vi Bộ triển khai như quỷ mị, né sang một bên mười trượng với góc độ không tưởng.

Một bóng người áo đen hiện ra. Kẻ đó vừa định thốt lên kinh ngạc vì vồ hụt, thì Tô Ứng đã chắp tay sau lưng, mỉm cười nhìn y:

“Ngươi là ai? Nửa đêm ám sát mệnh quan triều đình, không biết đây là tội chết sao?”

“Tô Ứng, lão phu chờ ngươi đã mấy ngày, cuối cùng cũng đợi được.”

Người áo đen chậm rãi xoay người, lộ ra khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây già. Sắc mặt y tái nhợt, tóc trắng, ngay cả đôi mắt cũng một màu trắng dã, vừa tang thương vừa âm độc. Y giống như một con kền kền đói khát đang nhìn chằm chằm vào con mồi.

“Ngươi là kẻ nào phái tới? Thạch gia? Hoàng gia? Man tộc? Hay là Trường Sinh Thiên hoặc Tam Đại Tà Phái?”

Tô Ứng hỏi một lèo, đoạn chính hắn cũng cảm thấy mình đắc tội quả thực hơi nhiều, mà toàn là những thế lực cực kỳ lợi hại.

“Chút tài mọn!”

Người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip