ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Bắt Đầu Làm Tông Chủ: Quy Củ Của Ta Có Chút Dã

Chương 1956. Ta tên là hoang!

Chương 1956: Ta tên là hoang!

Giờ phút này, Ma Đế bị Lâm Phàm và hai người kia vây đánh đến độ tròng mắt muốn rớt ra ngoài.

Tức chết đi được!

Hắn không hiểu.

Dựa vào cái quái gì?

Dựa vào cái mẹ gì mà ông đây phải một mình cân ba?

Mẹ kiếp, ta có phải Vô Thiên đâu!

Vô Thiên trâu bò, một mình chấp ba được, thậm chí còn trói hết đám tuyệt đỉnh của ma tộc chúng ta, còn ta thì không được à? Thực lực của ta với bọn chúng khác nhau bao nhiêu chứ?

Đều là cùng cấp độ, dựa vào cái gì mình ta phải chịu đấm?

Chịu cái đầu búa!

Không chịu!

Mẹ nó, thằng nào thích chịu thì chịu.

Hắn quyết liều mạng, gắng gượng ăn một chưởng của Hoàng Đế, lại chống đỡ thần thông của Thương Đế, cố hết sức thoát khỏi vòng vây, lao thẳng về phía Ngũ Hành Thần Vương!

Miệng lẩm bẩm:

"Bốn người đánh năm, thiếu người quá, bất công."

"Ta đến giúp các ngươi!"

Lời vừa thốt ra, Diệt Thế lão nhân và ba Ma Đế kia giật mình kinh hãi.

Thần mẹ nó bất công, còn đòi đến tương trợ?

Mẹ kiếp, đấy gọi là giúp đỡ à?

Đấy rõ ràng là hại bọn ta!

Bọn ta mỗi người chỉ phải đối phó một người rưỡi.

Ngươi xông vào một cái, lại lôi thêm ba thằng nữa, tính ra mỗi người phải đối phó hai người?

Nếu bốn thằng kia một chọi một, vậy chẳng phải thằng xui xẻo còn lại sẽ bị bốn người vây hội đồng à?

Cái này ai mà chịu nổi!

Bọn hắn hoảng hốt tột độ, mắt muốn lồi ra.

Ai nấy mặt mày đều "đặc sắc" lạ thường.

Thậm chí như thể viết rõ mấy chữ to trên mặt —— đừng có qua đây!

Biểu cảm quá sức chân thật, quá sức sống động.

Ma Đế kia dĩ nhiên đọc vị được hết thái độ và nét mặt của Diệt Thế lão nhân.

Nhưng thì sao?

Các ngươi bất nhân, đừng trách ta bất nghĩa!

Có người muốn chết à?

Muốn chết thì sao? Chẳng phải các ngươi bảo dù sao ai chết cũng vậy, nên ai chết cũng như nhau sao? Hơn nữa chết rồi còn được hồi sinh, sợ cái gì?

Đã vậy...

Thì xem ai xui xẻo thôi.

Dù sao các ngươi không giúp ta, ta cũng chẳng dại gì mà chịu đấm một mình.

Đừng qua đây?

Phì!

Ông đây nhất định phải tới!

Ầm ầm!

Kèm theo những tiếng nổ vang trời và pháp tắc như thác đổ, hai chiến trường bị ép nhập làm một, đại chiến càng thêm ác liệt.

Và bọn họ...

Càng thê thảm hơn.

Tám đánh năm.

Bốn trận một chọi một, còn lại bốn người, đánh hội đồng một thằng!

Và kẻ xấu số bị nhắm tới đầu tiên, chính là Diệt Thế lão nhân.

Bởi vì hắn thảm nhất!

Đã chết một lần, bản mệnh linh bảo cũng bị trấn áp, giờ gần như tay không tấc sắt, yếu nhất trong năm Ma Đế.

Yếu nhất, lại còn bị bốn người vây đánh.

Lâm Phàm cũng đứng ngoài nhìn chằm chằm, sẵn sàng phong ấn.

Diệt Thế lão nhân sợ đến vãi cả mật.

"Mẹ kiếp!"

"Vì cái đ** gì lại là ta?"

Mặt mày ủ rũ, ra sức chống đỡ, nhưng vẫn không lại, bị đánh cho nổ tung, thấy Lâm Phàm sắp thi triển phong ấn thuật, liền tranh thủ tự bạo tàn hồn.

Tiên Đế tự bạo, dù chỉ là tàn hồn, uy lực vẫn kinh khủng tột độ.

Lâm Phàm và đồng bọn bị đẩy lui.

Đồng thời, bọn họ lập tức hô to tên thật của Diệt Thế lão nhân, giúp hắn phục sinh.

Hóa thân Tiên Ba của Lâm Phàm cũng lập tức hành động, ôm Đại Đạo Bảo Bình lao đến bên cạnh, cạc cạc hút lấy hút để.

Mặt Diệt Thế lão nhân trắng bệch.

Thiên đạo Ma Vực cũng lo lắng vạn phần.

Đồng thời!

Vì Diệt Thế lão nhân bị kìm chân, lại không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip