Chương 394: Tôi không phải bị bắt tới đây
Thạch Lệ đối với tòa thành Thiên Thạch hiểu cũng không nhiều, phần lớn nói ra những chuyện trong đoạn thời gian sau khi gặp Thạch Thiên ở tại. Helen không nói một câu, nghe rất chăm chú, chờ sau khi Thạch Lệ nói xong, mới thở dài nói:
"Thật nghĩ không ra, người thân mấy trăm năm chưa từng liên lạc lại thông qua một viên đá nhỏ này mà có thể nhận ra được, hơn nữa còn có thể quý trọng sự thân tình với mọi người như thế."
Thạch Lệ lúc đầu cũng thấy tình thân của Thạch Thiên đối với hai chị em nàng có chút đặc biệt, hiện tại đương nhiên đã biết chị em mình trong mắt Thạch Thiên cũng không chỉ là người thân ngẫu nhiên gặp được, đối với Thạch Thiên mấy trăm năm không có gặp người thân mà nói, đột nhiên nhìn thấy hậu đại cũng không biết có tồn tại hay không của mình, sự vui mừng trong đó so với người thân xa cách lâu ngày gặp lại còn lớn hơn rất nhiều, Thạch Lệ tại tòa thành Thiên Thạch biết được chân tướng tâm tình cũng làm cho nàng cả đời khó quên, cười cười:
"Có lẽ là bởi vì Thạch gia chúng tôi ít người, cho nên so với người thường càng quý trọng hơn một ít."
Trải qua hơn một tiếng nói chuyện với nhau, mặc dù chỉ là Thạch Lệ nói Helen nghe, nhưng không khí đã trở lên dễ dàng hơn rất nhiều, vô hình chung đã kéo gần khoảng cách hai người lại. Helen tò mò hỏi:
"Thạch Thiên tuổi còn trẻ như vậy mà đã kế thừa tòa thành Thiên Thạch, hẳn là có rất nhiều truyện cần hắn đi làm mới đúng, hắn sao lại chạy đi HongKong, vừa đi học vừa làm bảo an?"
Đi học thì còn được đi, đi học được vài ngày lại đi tạp chí làm bảo an khiến cho Helen cảm thấy khó tin.
Thạch Lệ mỉm cười nói:
"Tổng thống Helen, không phải tất cả mọi người đều giống như cô đâu, có lý tưởng cùng mục tiêu cao xa, đại đa số người ta lý tưởng chỉ là cuộc sống vui vẻ vô ưu vô tư, so với cô chỉ có thể dùng từ ích kỷ để hình dung bọn họ."
Có lẽ là do Thạch Lệ nhiệt tình, nên Helen mơ hồ đã đem nàng thành bạn bè có thể chuyện trò, nghe vậy cười hỏi:
"Cô thật không cảm thấy tôi là nhân vật chính trị không từ thủ đoạn sao?"
Thạch Lệ nói:
"Từ những gì cô phát biểu cùng những biểu hiện một năm gần đây, không giống như là người nói một đằng làm một nẻo. Ồ,… Tôi cũng không có tư cách bình luận về cô, xin đừng để ý."
Helen vui vẻ nói:
"Đương nhiên là không ngại, có được đánh giá về tôi như vậy, so với phần trăm người ủng hộ còn làm cho tôi có cảm giác thành tựu hơn nhiều. Bất quá một năm này cũng cho tôi càng them rõ ràng khoảng cách giữa lý tưởng cùng sự thật, thật sự làm cho người ta khổ não, thậm chí là tuyệt vọng."
Bạn đang đọc truyện được copy tại Tienvuc
Thạch Lệ nói:
"Hy vọng sẽ không làm cho cô thay đổi, có lẽ mọi người cảm thấy Thạch Thiên phi thường đặc biệt, thật ra hắn là một người rất đơn giản, tối thiểu hắn chỉ muốn một cuộc sống vô cùng đơn giản, cho nên mới rời khỏi tòa thành Thiên Thạch đi HongKong, không biết cô có tin hay không, là bởi vì em tôi tìm một công việc tại tạp chí, Thạch Thiên mới có thể đi tạp chí làm bảo an, chính là muốn bảo vệ cho nó."
Helen kinh ngạc nói:
"A, cái này…"
Thạch Lệ gật đầu nói: "Đúng vậy, cô có lẽ cảm thấy trong tòa thành Thiên Thạch người nhiều như vậy, lại có tiền như vậy, loại chuyện nhỏ này căn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền