Chương 464: Không đường thối lui
Quách Thiến Vi hiện tại cũng đã gần bốn mươi. Cùng ba chị em Hạng Kiều, Lý Hiểu Lệ đều đã có sự nghiệp của mình, hai mươi năm cũng không lấy đi lòng say mê của các nàng đối với Thạch Thiên, ngược lại càng ngày càng kiên định, nhưng mà biểu hiện càng thêm thành thục. Không hề đau khổ quấn quýt si mê như năm đối với Thạch Thiên. Thạch Thiên thấy các nàng trở nên "hiểu chuyện", những năm này cũng không đối đãi các nàng như người ngoài, có thể tự do ra vào hoàng cung, hắn lao lực tâm tư vì chị em Thạch lệ cùng suy nghĩ cho những phụ nữ bên cạnh tâm pháp luyện công thích hợp với phụ nữ, đều đem truyền thụ cho các nàng. Nhưng mà trong các nàng này chỉ có Hạng Kiều từ nhỏ thích võ, luyện rất si mê, đã là một trong những nữ sĩ quan ít ỏi trong đế quốc quân đoàn, còn những người còn lại chỉ có hứng thú với bộ phân có hiệu quả trú nhan trong đó, nguyên một đám luyện đến xinh đẹp, giống như thiếu nữ, nhưng nội lực thì lại bình thường.
Cả đời này Thạch Thiên gặp được không ít ngạc nhiên, khiến cho tính tình hắn ôn hòa hơn rất nhiều, ví dụ như gặp được chị em Thạch Lệ, còn có đệ tử trung tâm của tòa thành Thiên Thạch, khiến cho hắn không cố chấp như tiền thế nữa, trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều, tâm tình sợ xử nữa cũng lặng lẽ sinh chuyển biến, chỉ là hắn trong tiềm thức còn lưu một chút quan niệm kiểu cũ tạo thành quán tính, khiến cho hắn không muốn đi trêu chọc thiếu nữ không biết. Nếu như ba người các nàng Quách Thiến Vi vẫn dây dưa không ngớt, chỉ cần tìm được cơ hội làm cho Thạch Thiên khó kìm lòng, có lẽ đã sớm đạt được ước muốn.
Thạch Thiên không cam lòng bị mấy người phụ nữ bài trừ ra ngoài, trở thành người cô đơn, đành phải buông mặt mũi chủ động tiến lên nói với Thạch Hiểu Mẫn:
"Chồng của con đâu? Tại sao không thấy hắn cùng con trở về?"
Thạch Hiểu Mẫn vốn đang cười cười nói nói, nghe thấy Thạch Thiên hỏi nàng, phụng phịu nói:
"Hừm! Người còn biết quan tâm tới chuyện của con sao?"
Thạch Thiên thành khẩn nói:
"Lão tử là tổ tông của ngươi, sao có thể không quan tâm"
Thạch Hiểu Mẫn phì một tiếng nói:
"Cái gì mà loạn lên hết vậy, người rốt cuộc muốn làm lão tử hay là làm tổ tông?"
Thạch Thiên lúng túng nói:
"Nói theo thói quen thôi"
Mấy người Kim Hinh lập tức cười rộ lên, Quách Thiến Như càng cười đến không ngậm miệng được. Bạn đang đọc truyện được lấy tại T.r.u.y.e.n.y.y chấm cơm.
Thạch Thiên mượn cơ hội tiến lên ôm lấy Quách Thiến Như, giả bộ cả giận nói: "Không lương tâm, cả lão tổ tông cũng dám cười!" lại hôn một cái lên ám của nó, Quách Thiến Như rất không tình nguyện nghiêng cái đầu nhỏ, tiếng cười như chuông bạc càng vang dội. Thạch Hiểu Mẫn vừa rồi chỉ là giả bộ tức giận, tất nhiên sẽ không ngăn trở tổ tôn bọn họ thân mật.
Quách Thiến Vi xê dịch thân thể, ôn nhu nói với Thạch Thiên:
"Anh cũng ngồi xuống đi"
.
Thạch Thiên thấy nàng nhượng ra chỉ một chỗ lớn cỡ bàn tay, cười khan nói:
"Ta đứng là được,"
Quách Thiến Vi ánh mắt buồn bã, lại không muốn khiến cho Thạch Thiên thấy nàng thất vọng, đem mặt quay sang một bên.
Thạch Hiểu Mẫn tuy biết việc này mình không có tiện xen vào. Nhưng nàng thân là cô của Quách Thiến Vi, thấy cháu khổ sở trong lòng nàng cũng không chịu nổi, nhịn không được nói: "Đã nhường chỗ cho ngồi thì ngồi đi, còn không thì đứng đó làm gì, tự mình ra chỗ gốc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền