ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Bất Diệt Truyền Thuyết

Chương 56. Phó hội

Chương 56: Phó hội

Khi Thạch Thiên tới phòng làm việc của Tiêu Vi, liền thấy nàng đang đờ đẫn ngồi đó, tựa hồ như có chuyện không vui, thấy Thạch Thiên tiến đến, nàng trách cứ nói:

"Cậu chạy đi đâu vậy, tôi vừa tới lớp học nhưng không thấy cậu, còn tưởng rằng cậu… cậu không muốn để tôi dạy bù nữa…"

Tuy là đang trách cứ, thế nhưng vẻ mặt của nàng lại rất vui mừng.

Thạch Thiên cười nói:

"Tôi về nhà thay quần áo thôi, hiện tại không phải đã tới rồi sao"

.

Tiêu Vi cầm lấy túi xác bước tới trước mặt Thạch Thiên, sẵng giọng nói:

"Không thể tan học rồi mới quay lại đổi sao, căn hộ của cậu cũng không xa chỗ tôi mà..."

Bỗng nhiên nàng nhìn Thạch Thiên bằng ánh mắt kì lạ, thân thể hơi run một chút, sau đó lấy một chiếc khăn tay từ trong túi xách đưa cho hắn.

Thạch Thiên cầm lấy khăn tay, ngạc nhiên nói:

"Gì vậy? Tôi không có xuất mồ hôi mà"

.

Tiêu Vi lại lấy từ trong túi xách ra một cái gương nhỏ dúi vào trong tay hắn lạnh nhạt nói:

"Tự mình nhìn lại đi, còn nói là về thay quần áo, thì ra là đi hẹn hò với người ta. Thực ra cậu không cần giấu tôi, tôi cũng chẳng là gì của cậu cả, cũng không có quyền trách cậu"

.

Thạch Thiên cầm lấy cái gương lên soi, nguyên lại trên mặt mình có một vết son nhàn nhạt, đúng là của Kim Hinh lưu lại, hắn liền vội vã dùng khăn tay lau sạch, sau đó ha ha cười nói:

"Tôi cũng không phải là lừa cô mà, đúng là tôi về nhà thay quần áo, đang lúc đi gặp cô thì bị người ta giữ lại"

.

Tiêu Vi thấy hắn vẫn còn có thể cười thản nhiên như vậy, trong lòng nàng rất đau khổ, oán thán nói:

"Cậu nếu không còn muốn tôi nữa, thì nói thẳng cho tôi biết, chẳng lẽ cậu sợ tôi sẽ quấn lấy cậu sao, tôi, sau này... Sau này... Sau này..."

Vốn nàng định nói sau này sẽ không tìm đến hắn nữa, thế nhưng lời vừa đến cửa miệng lại không thể nói lên lời, trong lòng cảm thấy quýnh lên, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.

Thạch Thiên kị nhất là thấy phụ nữ khóc, hắn vội vã cầm khăn tay đi đến giúp nàng lau nước mắt, Tiêu Vi ngăn bàn tay hắn lại, sẵng giọng nói:

"Trên khăn tay còn có vết son của người khác, đừng để đụng lên người tôi"

.

Thạch Thiên khó xử đem khăn tay vứt đi, thành thật nói:

"Cô không nên suy nghĩ lung tung, tôi đúng thật là về nhà thay quần áo mà, bất quá đúng là tôi có gặp một người phụ nữ khác, tôi cũng không muốn lừa cô, tương lai sẽ còn nhiều phụ nữ nữa, cô không phải đã nói không quan tâm đến chuyện của tôi sao, sao bây giờ lại không chịu được, tôi cũng không miễn cưỡng cô nữa."

Tiêu Vi tự mình lau nước mắt, vẻ mặt rất đau khổ, lẩm bẩm nói:

"Vậy... Vậy anh còn quay lại nhà em nữa đúng không?"

Thạch Thiên nói:

"Lời vô ích, không quay lại thì tôi còn đến nơi này làm chi."

Tiêu Vi lại nói:

"Vậy... Vậy cậu không sợ bạn gái của cậu tức giận sao?"

Thạch Thiên ha ha cười nói:

"Lão tử nào có bạn gái, tôi có thể khẳng định với cô một chuyện, đời này tôi sẽ không đi tìm bạn gái cũng sẽ không bao giờ kết hôn"

.

Tiêu Vi cũng không biết là nên vui hay nên buồn đây, nàng yếu ớt cười, nghĩ thầm tương lai còn dài, anh cũng không thể nói chắc chắn như vậy được, bất quá lúc đó mình cũng đã già, cũng không có khả năng cả đời ở bên hắn được, bây giờ cũng đâu cần phải ăn dấm chua, qua được một ngày sẽ tính tiếp một ngày,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip