Chương 75: Lại nghĩ tới nàng
Hạng Hồng vốn muốn cùng Thạch Thiên tâm sự mấy loại chuyện khác để xúc tiến quan hệ giữa hai người, mấy lầ nàng muốn chuyển trọng tâm câu chuyện, Thạch Thiên lại cắm đầu ăn, khiến Hạng Hồng nói bảy tám câu, hắn tối đa cũng chỉ trả lời hai câu ba chữ, cũng không biết là có nghe nàng nói hay không.
Trong lòng Hạng Hồng thầm kêu khổ, thế nhưng cũng không có cách nào đối với Thạch Thiên, cái loại lực bất tòng tâm này thật khó chịu, nàng cũng chỉ cầm lấy đũa gắp vài món, trong lòng toát ra mổ cỗ cảm giác thất bại chưa bao giờ có. Lúc này Thạch Thiên lại buông đũa xuống nói:
"Ta ăn no rồi, không có chuyện gì nữa thì ta về đây."
Hạng Hồng ngẩn người, nói:
"Tôi còn chưa có ăn xong mà..."
Thạch Thiên nói:
"Vậy ngươi cứ tiếp tục ăn đi, ta sẽ về một mình vậy."
Nguồn: http://tienvuc.vn
Hạng Hồng nói:
"Nhưng...Cậu không có xe mà, tôi không ăn nữa, để tôi đưa cậu về."
Thạch Thiên lắc đầu nói:
"Ngươi ăn cơm của ngươi đi, ta thích đi bộ hơn."
Cũng không chờ Hạng Hồng đáp lời, hắn liền đứng dậy đi ra ngoài.
Hạng Hồng nhìn bóng lưng dần biến mất của Thạch Thiên, buồn bực đem chiếc đũa ném đi, lúc này ăn cũng không vô nữa.
Trong lúc ăn cơm Thạch Thiên bỗng nhiên cảm giác được tim mình bỗng dâng lên cảm giác bất an, tâm tình trở nên không ổn, hắn xác thưc là không có nghe thấy Hạng Hồng nói cái gì, chỉ miễn cưỡng đáp lại vài câu. Mà cỗ cảm giác này càng lúc càng mãnh liệt, khiến hắn có chút phiền não, muốn tìm đến một nơi ở một mình, cho nên mới vội vã rời khỏi quán cơm.
Hắn không muốn quay về căn phòng nhỏ ở đường Cửu Long, cũng không muốn quay lại biệt thự Sơn đỉnh, mà chạy tới ngọn núi Sư Tử ở sau trường Long Loan, tìm một chỗ không người trên sườn dốc ngôi xuống, nhưng cảm giác khác thường này vẫn quanh quẩn trong ngực, loại cảm giác này chưa từng xuất hiện.
Thạch Thiên nghĩ kỳ quái, liền vận công soi xét trong cơ thể mình một hồi, cũng không phát hiện có gì bất ổn, hắn nhắm mắt ngẫm nghĩ, một thân ảnh mơ hồ khiến cho hắn khắc cốt minh tâm hiện lên trong đầu, hắn cười khổ lẩm bẩm nói:
"Nguyên lai lại đang nghĩ tới nàng. Ài... Hơn ba trăm năm rồi..."
Có điểm kỳ quái là ngày hôm nay cùng với cảm giác trong quá khứ rất khác nhau.
Nàng gọi là Dương Nhu. Thực sự rất nhu mì, là người Thạch Thiên là nữ tử duy nhất khiến có thể khiến hắn trở nên mềm yếu, cũng là người duy nhất được gả cho hắn, giúp hắn sinh con. Thạch Thiên có thể vận động đem thân xác tinh nguyên hóa thành tinh khí đề cao tu vi của mình, đồng thời có thể không khiến hắn làm cho nữ nhân mang thai, bởi vì hắn không có thểm nhiều nỗi lo lắng. Nhưng Dương Nhu lại khiến hắn quên hết tất cả, cam tâm tình nguyện cùng nàng ở một nơi có phong cảnh xinh đẹp tuyệt trần, tại một thôn sơn sống hết một đời.
Đó là lần thứ bảy sống lại của Thạch Thiên đã cách nay trên dưới bốn trăm năm, hắn ở trên giang hồ du đãng hơn bốn mươi năm sau đó gặp Dương Nhu, khi đó tính ra Thạch Thiên hơn nàng những bốn mươi tuổi, bất quá nhờ thần công, khiến hắn không già lão, thoạt nhìn chỉ như là một người hơn - ba mươi tuổi. Năm đó cũng chính là một năm vui vẻ nhất của hắn, tuổi tác chính là một chuyện mà hắn muốn quên nhất. Đến khi gặp Dương Nhu, nàng chỉ mới mười sáu tuổi, là một đứa trẻ mồ côi chạy nạn. Hình dạng thoạt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền