Chương 78: Ta là ông nội của ngươi
Nhìn người trước mắt không biết là thế hệ thứ mấy của mình, Thạch Thiên đương nhiên rất kích động, thiếu chút nữa là
"Lão lệ ngang dọc"
Rồi, nhưng hắn không trực tiếp nhận biết, nói thẳng ra chính là người thế hệ sau cũng không tin mình, nếu như nói cho nàng biết
"Ta là tổ tông của ngươi!"
, nhất định nàng sẽ nghĩ là thóa mạ nàng. Sau khi tự trấn định lại tinh thần, hắn nghĩ sẽ tìm một cơ hội để tiếp cận nàng, dù sao đều là họ Thạch, lại càng dễ dàng quen biết hơn.
Thạch Lệ đem vòng đá đeo trở lại, hỏi:
"Cậu nhận ra phiến đá này sao?"
Thạch Thiên nhân cơ hội này nói:
"Đúng vậy, ta.. Ta nghe trưởng bối nói qua, xem ra chúng ta đúng là thân thích rồi."
Thạch Lệ bừng tỉnh, nhưng lại hỏi:
"Không có khả năng, gia tộc ta đều là đơn truyền hơn ba trăm năm qua, không thấy có ghi chép có ai thân thích khác."
Nguồn: http://tienvuc.vn
Thạch Thiên phản bác nói:
"Đó chỉ nói là qua ba trăm nắm đơn truyền, nhưng không có nghĩa là bốn trăm năm trước không có mấy đới nữa, ta chính là nghe tổ tông từ bốn trăm năm trước nói... Thuật lại, bằng không sao có thể nhận được ra phiến đá kia."
Thạch Lệ nghĩ thầm điều này cũng không sai, liền gật đầu.
Thạch Thiên để nàng càng thêm tin tưởng, nói tiếp:
"Nguyên quán của ngươi là ở Vân Nam đúng không?"
Vậy mà Thạch Lệ lại lắc đầu nói:
"Không phải, là ở Hà Bắc, sau khi giải phóng chúng ta tới Bắc Kinh."
Thạch Thiên giật mình, liền hiểu ra, sau khi sống lại hắn cũng có đến thôn nhỏ ở chân núi tìm lại hậu nhân, thế nhưng lại không thấy thôn trang kia, ngay cả cảnh vật cũng đã đổi thay, chỉ còn lại một mảng hoang vắng, sau tìm một lão già ở gần đó hỏi mới biết, vài chục năm trước nơi đây đã trải qua một trận lũ bất ngờ cuốn trôi cả thôn trang, đám người trong thôn đều gặp nạn. Hắn cho rằng người mà mình muốn tìm đều đã chết rồi, thương tâm một thời gian, cuối cùng cho người đi tìm kiếm hài cốt, mà cũng không biết bộ hài cốt nào là hậu nhân của mình, cuối cùng hắn đều để người hậu táng hết, sau đó mời rời khỏi nơi đó. Bầy giờ mới biết bọn họ vẫn chưa chết, mà đã chuyển tới sống ở Hà Bắc.
Suy nghĩ cẩn thận điểm này, hắn lại hỏi:
"Gia phả đời thứ nhất nhà ngươi tên là gì?"
Thạch Lệ cũng muốn làm rõ ràng là người đột nhiên gặp này có phải là thân thích với mình không, nàng nói:
"Thạch Kế Thành, đời còn lại tôi cũng không rõ lắm, trong gia phả từ đời thứ ba trở về trước tôi cũng không nhớ, chỉ nhớ là người đời đầu tên là Thạch Kế Thành mà thôi."
Trong lòng Thạch Thiên dâng lên một trận kích động, đó chính là cháu trai của hắn, tên là Thạch Thiên Thủ, hắn liền bịa chuyện nói:
"Vậy cũng không sai là mấy, tổ tông của ta tên là Thạch Kế Khẩn, là anh trai của Thạch Kế Thành, tổ tông Thạch Kế Khẩn cũng là đơn truyền mấy đời cả, cho nên có truyền lại, muốn chúng ta tìm được hậu nhân có giữ phiến đá kia, còn tả chi tiết về phiến đá đó nữa, cho nên ta mới nhận ra được."
Thạch Lệ tuy rằng cũng cảm thấy bất ngờ, thế nhưng nếu muốn lừa hắn nói mình mua được nó hắn cũng không biết, thế nhưng thấy biểu tình dật mình khi nhìn thấy phiến đá này cũng không giống như giả vờ. chắc hẳn hắn là thân thích với mình rồi. Trong lòng nàng cũng có chút vui vẻ, mẹ của nàng khi sinh em gái, do khó sinh mà mất, cha nàng là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền