Chương 13: Một gốc cây táo (Thượng) (2)
Nhìn bộ dạng ấm ức của Kim Tiểu Xuyên, Bạch Dương cũng thấy mủi lòng. Dẫu sao đứa trẻ này cũng rất chăm chỉ, nấu ăn lại càng ngày càng ngon, khiến lượng ăn của y cũng tăng lên đáng kể. Từ món nướng, món xào đến nấu canh, nấu cháo, hắn đều làm rất xuất sắc, hơn hẳn Phạm Chính. Dù ban đầu họ nhận đệ tử chỉ để hoàn thành mệnh lệnh của sư tổ, nhưng qua thời gian chung sống, tình cảm cũng dần sâu đậm hơn.
Bạch Dương lại đặt tay lên cổ tay Kim Tiểu Xuyên.
— Ơ?
— Không lẽ nào...
Dù là người có tư chất bình thường nhất, nếu không luyện ra linh lực thì ít nhất cũng phải có luồng khí xoáy linh khí chứ. Nhưng Kim Tiểu Xuyên thì lạ lùng, trong đan điền trống rỗng, chẳng có gì cả. Thật kỳ quái.
Y thầm thở dài, có lẽ đứa trẻ này thực sự không có duyên tu luyện, thôi thì cứ đợi thêm nửa tháng nữa xem sao.
Nửa tháng sau.
Tên mập đã thành công mở ra đạo ẩn mạch thứ ba, vẫn là ở chân phải. Tốc độ của y khi thi triển Thiểm Điện Linh Tước Bát Pháp lại càng nhanh hơn, tuy dáng chạy nhún nhảy một cao một thấp vẫn không đổi nhưng phải nói là cực nhanh.
Vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt Kim Tiểu Xuyên. Tại sao cùng tu luyện mà kết quả lại khác biệt đến thế? Không, không phải cùng tu luyện, thời gian hắn bỏ ra còn nhiều hơn cơ mà. Hiện tại, vùng đan điền của hắn vẫn không có chút linh lực nào, mỗi khi nội quan chỉ thấy một luồng sương mù hỗn độn đậm đặc. Luồng sương đó hoàn toàn không giống vòng xoáy linh khí mà sư phụ đã mô tả.
Kim Tiểu Xuyên thở dài một hơi, ra vườn rau nhổ vài cây rau xanh tươi tốt rồi đi vào bếp. Thật không công bằng chút nào.
Giờ đây tên mập kia đã trở thành bảo bối của tông môn. Ngay từ đầu chẳng ai ngờ tốc độ tu luyện của y lại thần tốc đến vậy. Nghe nói trong số các đệ tử trước đây, chưa một ai có thể mở ba đạo ẩn mạch trong vòng một tháng. Thậm chí ngay cả các sư thúc lúc mới bắt đầu cũng không làm được như thế.
Vậy mà Sở Nhị Thập Tứ đã làm được. Khi có người hỏi bí quyết, y chỉ đáp đúng một câu:
— Cứ ăn nhiều vào, ăn nhiều thì linh lực tự nhiên tăng thôi.
Lời này chẳng ai tin nổi. Nhưng Kim Tiểu Xuyên lại ép mình phải tin, hắn cũng bắt đầu ăn điên cuồng. Khốn nỗi sức ăn của hắn có hạn, mỗi bữa cùng lắm chỉ ăn được ba con gà rừng là không nhét thêm nổi nữa. Đâu có được như tên mập kia, hễ không vừa ý là một mình ôm nguyên một con sói nướng ra đánh chén sạch sành sanh.
Tam sư thúc Phạm Chính cũng không một lời oán thán, trái lại mỗi ngày đi săn đều vô cùng hào hứng.