ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bắt Lấy Ma Tu Kia

Chương 3. Chương 3

Chương 3: Sở Nhị Thập Tứ (2)

Gã béo liếc đôi mắt híp nhìn hắn. Ban đầu y không định lên tiếng, nhưng thấy bộ dạng kỳ dị của Kim Tiểu Xuyên thì nảy sinh chút hứng thú. Y ngồi thẳng người dậy, hỏi:

“Ăn xin sao?”

Kim Tiểu Xuyên trợn trắng mắt. Nhìn khí chất này của hắn mà giống kẻ ăn mày sao?

Gã béo thấy Kim Tiểu Xuyên tuy y phục rách rưới nhưng thân thể lại rất sạch sẽ, quả thực không giống kẻ ăn xin cho lắm.

“Ngươi đến để báo danh vào tông môn à?”

Kim Tiểu Xuyên đáp: “Cũng có ý đó, chỉ là đối với các tông môn này không được hiểu rõ cho lắm.”

Gã béo nói: “Không hiểu rõ? Ngươi là người từ nơi khác tới sao?”

Kim Tiểu Xuyên gật đầu.

Sự hứng thú của gã béo dần tăng lên: “Khó trách. Ta nói cho ngươi biết, mấy cái tông môn này chẳng có gì mới mẻ, chỉ có Lôi Vân Tông là tạm ổn. Nếu ngươi có tiền thì có thể cân nhắc, nếu tiền nhiều, ta có thể đi cùng ngươi.”

Kim Tiểu Xuyên dang hai tay ra, nói: “Tiền của ta bị trộm dọc đường rồi, hiện tại không có đồng nào.”

“Thì ra là vậy. Ta hiện giờ cũng chẳng có tiền, hai ta đều là kẻ nghèo hèn như nhau. Ngươi tên gì?”

“Kim Tiểu Xuyên.”

“Ta gọi Sở Nhị Thập Tứ.”

Một cái tên thật kỳ quái.

Sở Nhị Thập Tứ tiếp tục nói: “Ta bị cha đuổi ra ngoài, nếu không thì trên người cũng còn chút ngân lượng.”

Kim Tiểu Xuyên vờ như nghi hoặc: “Vì sao ông ấy lại đuổi ngươi đi?”

“Ai!”

Sở Nhị Thập Tứ thở dài một tiếng rồi kể: “Cũng chẳng có đại sự gì, không biết lần này cha ta nghe lời vị di nương nào mà lại tuyệt tình với ta như vậy, nhất quyết không cho ta về nhà.”

Máu tò mò của Kim Tiểu Xuyên trỗi dậy, hắn truy vấn: “Ngươi có bao nhiêu di nương?”

Sở Nhị Thập Tứ đáp: “Mấy vị? Làm gì mà ít thế. Nói cho ngươi cũng không sao, Đông thành có Thúy Hồng Lâu nổi danh nhất, ngươi biết chứ? À, ngươi là người ngoài chắc không biết, Thúy Hồng Lâu đó là do cha ta mở đấy.”

Thúy Hồng Lâu? Nghe tên là biết ngay một chốn thanh lâu.

Không cần đợi hắn hỏi thêm, Sở Nhị Thập Tứ đã nói tiếp: “Đúng vậy, thanh lâu lớn nhất Đông thành chính là của nhà ta, riêng cô nương xinh đẹp đã có hơn hai trăm người rồi.”

Kim Tiểu Xuyên hỏi: “Mở thanh lâu chắc hẳn kiếm được rất nhiều tiền?”

Sở Nhị Thập Tứ nói: “Cũng tàm tạm, bạc thì không thiếu, nhưng cha ta tên là Sở Tam Đa.”

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Kim Tiểu Xuyên, y giải thích: “Tức là bạc nhiều, vợ nhiều và con cũng nhiều. Ngươi biết vì sao ta gọi là Sở Nhị Thập Tứ không? Bởi vì ta là đứa con trai thứ hai mươi bốn của ông ấy, phía dưới ta còn có hai mươi lăm đứa đệ đệ nữa.”

Kim Tiểu Xuyên kinh hãi: “Cha ngươi không lẽ chỉ sinh toàn con trai?”

“Tất nhiên là không, ta còn có hơn ba mươi người chị em gái nữa. Chẳng biết mấy ngày nay có thêm đứa em nào chào đời không. Ngươi tính xem, tiền của cha ta dù có nhiều đến đâu mà chia cho ngần ấy người thì mỗi người cũng chẳng được bao nhiêu…”

Nói đến đây, Sở Nhị Thập Tứ lộ vẻ thương cảm, không rõ là vì đông anh em nên chia được ít tiền, hay vì hiện tại đang lâm vào cảnh không nhà để về.

Lúc này, Kim Tiểu Xuyên đối với cha của gã béo là Sở Tam Đa nảy sinh lòng tôn kính sâu sắc. Đây mới thực sự là kẻ thắng lợi trong cuộc đời. Trong ký ức của hắn, chỉ có hai người có thể sánh vai với vị này.

Một người là Trung Sơn Vương Lưu Thắng, tổ tiên của Lưu Bị. Nghe nói Lưu Thắng có hơn một trăm người con trai, con cháu sinh sôi nảy nở không bao giờ dứt. Thế nên sau này Lưu Bị tự xưng là dòng dõi hoàng tộc cũng chẳng ai phản bác nổi vì hậu duệ của Lưu Thắng quá đông, không thể kiểm chứng.

Người còn lại là một vị quan nào đó, tự mình xây dựng một khu cư xá với hơn một trăm căn hộ để nuôi tình nhân. Khu đó trở thành hậu cung của ông ta, vì không nhớ hết tên nên ông ta đánh số hiệu cho từng người. Quả thực là tinh lực dồi dào, khiến người ta nể phục.