ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bắt Lấy Ma Tu Kia

Chương 37. Chương 37

Chương 37: Đào nha đào nha đào (Hạ) (2)

Chưa kể việc phân chia Ma – Chính, cuối cùng số người chết chắc chắn sẽ bị quan phủ báo cáo là đệ tử Ma Tông bị tiễu trừ để lấy thành tích. Nội bộ tông môn tất nhiên sẽ không nói vậy, chỉ coi đó là tai nạn trong quá trình thí luyện.

Ai cũng hiểu cảnh giới chỉ là một tiêu chuẩn, quan trọng nhất vẫn là vận khí. Nhiều vị trưởng lão ở đây vẫn còn nhớ, năm ngoái có một đệ tử tông môn nhỏ chỉ có tu vi Khai Mạch tầng thứ tư, nhưng ẩn nấp cực tốt. Suốt hơn 90 ngày không ai phát hiện ra, y còn nhân cơ hội đó đột phá lên tầng thứ năm. Đến gần ngày kết thúc, y lộ diện và vô tình chứng kiến mấy trận tử chiến. Khi các bên đều lưỡng bại câu thương, vị tiểu tu sĩ này chỉ việc ra tay kết liễu những kẻ bị thương, nhặt được hơn 20 nhẫn trữ vật mang về. Sau đó, sự việc này được tông môn ca ngợi hết lời, thậm chí còn được nhiều đệ tử cấp thấp coi là bảo điển thoát thân.

Lúc này, Bạch Dương, Tiêu Thu Vũ, Phạm Chính và Nhậm Thúy Nhi đang ngồi song song trên ghế đá trước màn hình. Họ ngồi ở hàng thứ hai, vị trí khá gần phía trước để có thể nhìn rõ tin tức về hai đệ tử – vốn là tương lai của cả tông môn.

Trên màn hình, thông tin các tông môn lần lượt hiện ra. Xếp hạng đầu tiên là Ngộ Đạo Tông, một chính đạo tông môn ở Phượng Khánh Phủ, phái ra 120 đệ tử. Trong đó, đệ tử Khai Mạch tầng thứ chín có 7 người, tầng thứ tám có 12 người, tầng thứ bảy có 30 người, thấp nhất cũng là tầng thứ tư. Kế đến là Lôi Vân Tông, cũng thuộc Phượng Khánh Phủ, thực lực tương đương Ngộ Đạo Tông.

Các tông môn khác lần lượt hiện ra phía sau. Trong đó, Ma môn có thực lực tổng hợp cao nhất là Chính Đạo Các, xếp thứ 62. Có thể thấy khoảng cách thực lực giữa Ma Tông và danh môn chính phái là rất lớn. Dù xếp thứ 62, Chính Đạo Các vẫn có 3 đệ tử tầng thứ tám và 5 đệ tử tầng thứ bảy.

Mọi người tiếp tục dõi theo bảng xếp hạng. Cuối cùng, cái tên Cửu Tầng Lâu cũng xuất hiện. Ngay khoảnh khắc đó, toàn trường xôn xao không ngớt.

“Cái gì? Thật hay giả đây? Cửu Tầng Lâu chỉ phái ra hai tên đệ tử?”

“Phái hai người đã đành, kẻ cao nhất mới chỉ Khai Mạch tầng thứ ba là cái quỷ gì? Trời ạ, còn một kẻ thậm chí còn chưa vào cảnh giới nữa!”

“Người quản sự của Cửu Tầng Lâu đâu? Mau cút ra đây! Thật là bôi nhọ danh tiếng Ma Tông chúng ta, phái hai đệ tử như vậy là để đi nộp mạng sao?”

“Ha ha, đến tặng đầu người thì có. Bọn họ làm sao dám vác mặt ở lại đây, chắc là trốn về tông môn từ lâu rồi.”

“Hừ, thật nhục nhã khi phải đứng cùng hàng ngũ với loại Ma Tông như Cửu Tầng Lâu.”

Mấy người Cửu Tầng Lâu bình thường chỉ ở trong sơn cốc, rất ít khi ra ngoài nên không ai nhận ra. Nghe thấy những lời thô tục nhắm vào mình, sắc mặt họ không ngừng biến đổi từ xanh sang trắng.

Không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, Nhậm Thúy Nhi bật dậy, ánh mắt sắc lạnh nhìn quanh bốn phía: “Sao nào? Kẻ nào muốn tìm người của Cửu Tầng Lâu chúng ta?”

Nàng vừa đứng lên, nhóm người Bạch Dương cũng đồng loạt đứng dậy. Đám đông xung quanh lập tức ngây người. Chuyện gì thế này? Hóa ra họ vẫn còn ở lại tận bốn người.

Đáng nói là trong bốn người này, một kẻ Khải Linh cảnh tầng thứ tư, một kẻ tầng thứ ba, và hai kẻ tầng thứ nhất. Sức chiến đấu này so với những người có mặt ở đây thì tối thiểu cũng thuộc hàng trung thượng.

Vấn đề là, các người phái đi có hai đệ tử, sao lại để lại nhiều trưởng lão hộ pháp đến vậy? Tính ra cứ hai trưởng lão mới trông chừng một đệ tử. Mà nhìn cảnh giới của hai đệ tử kia, e là không sống quá ba ngày. Chẳng lẽ các người có sở thích đặc biệt, muốn tận mắt chứng kiến đệ tử của mình chết thảm hay sao?

Trước uy áp của bốn người, những kẻ xung quanh cũng không dám lớn tiếng thêm nữa.