Chương 5: Muốn vào nội môn không? Loại miễn phí ăn ở ấy! (2)
Kim Tiểu Xuyên và Sở Nhị Thập Tứ nghe vậy liền ưỡn ngực thẳng lưng. Sở Nhị Thập Tứ đắc ý: "Ta đã nói rồi mà, tiểu gia làm sao có thể không phải thiên tài. Chắc chắn là mấy cái tông môn rác rưởi trước đây đã nhìn nhầm."
Tuy nhiên, nghe đạo nhân nói càng nhiều, Kim Tiểu Xuyên lại càng thấy nghi ngờ. Tại sao người này trông giống mấy kẻ lừa đảo thế nhỉ? Ở thế giới cũ của hắn, lừa đảo hoành hành khắp nơi, từ trẻ nhỏ, người già đến học sinh đều không tha, thủ đoạn lại cực kỳ tinh vi.
Chưa kịp lên tiếng, Sở Nhị Thập Tứ đã hỏi trước: "Tiền bối, chúng ta vào tông môn cần điều kiện gì? Nói trước là chúng ta không có tiền mua chứng nhận đệ tử ký danh hay ngoại môn đâu."
Nam tử áo xanh nhướng mày: "Đệ tử ký danh? Ngoại môn? Không, với tư chất của hai vị, có thể trực tiếp trở thành đệ tử nội môn."
Kim Tiểu Xuyên sững sờ. Trực tiếp vào nội môn? Rốt cuộc đây là cơ duyên hay là lừa đảo? Hắn nhất thời không phân biệt được.
"Vậy... tiền bối... đệ tử nội môn có phải đóng tiền không?"
Hắn nghĩ mục đích cuối cùng của kẻ lừa đảo là tiền, nhưng giờ hắn trắng tay nên cũng chẳng sợ.
Người áo xanh cười lớn: "Ha ha, tu luyện mà phải dùng tiền đều là lừa bịp. Đệ tử nội môn của chúng ta không cần đóng một đồng nào, hơn nữa tông môn còn bao ăn bao ở miễn phí."
Ngay lập tức, Kim Tiểu Xuyên và Sở Nhị Thập Tứ nhìn nhau, trong mắt đều bùng lên ngọn lửa khát vọng. Dù vậy, Kim Tiểu Xuyên vẫn còn chút nghi hoặc, chuyện tốt như vậy sao lại rơi vào đầu hắn? Quan sát kỹ, người áo xanh này trông cũng không giống kẻ đại gian đại ác.
"Miễn phí ăn ở" và "vào nội môn", hai điều kiện này quá sức hấp dẫn. Cho dù hắn không có tư chất tu luyện, vào đó ở nhờ một thời gian cũng là lời to, ít nhất là giải quyết được cái bụng đói trước mắt.
Sở Nhị Thập Tứ còn hưng phấn hơn cả Kim Tiểu Xuyên, gã bật dậy khỏi ghế: "Tiền bối, xin hãy cho biết tên tông môn! Ta phải về cho đám quản sự của mấy cái tông môn kia lác mắt mới được."
Vị đạo nhân tiếp tục làm vẻ huyền bí, hạ thấp giọng: "Thấp giọng thôi, tên tông môn chỉ là hư danh. Giống như cái Vấn Đạo Tông bên cạnh kia, tên thì kêu đấy nhưng tông chủ bọn họ mới chỉ ở Khải Linh cảnh tầng hai, mạnh hơn Khai Mạch cảnh một chút, hỏi đạo cái nỗi gì!"
Y nói năng nghe chừng rất lợi hại. Bị truy vấn thêm, y chỉ nói nhất định sẽ cho hai người một bất ngờ lớn. Điều này khiến hai người không thể hỏi tiếp nhưng trong lòng lại đầy sự mong chờ. Nếu lỡ làm y phật lòng mà rời đi, hai người họ giờ cũng chẳng còn nơi nào để dung thân.
Việc nhập môn nhanh chóng được quyết định. Kim Tiểu Xuyên vốn đơn độc không vướng bận, Sở Nhị Thập Tứ cũng quyết chí không về nhà, đợi khi tu thành trở về sẽ khiến Sở Tam Đa phải nhìn mình bằng con mắt khác.
Nam tử áo xanh rất vui vẻ, dẫn hai người đi dạo phố, mua mấy chục vò rượu trắng cùng rất nhiều nguyên liệu nấu ăn. Chỉ thấy đạo nhân trả tiền xong, nhẫn trên tay lóe lên một cái, toàn bộ rượu và đồ ăn đều biến mất không dấu vết.
Đồng tử Kim Tiểu Xuyên co rụt lại. Đây chính là nhẫn trữ vật trong truyền thuyết! Trong lòng hắn lập tức tràn đầy khao khát đối với con đường tu hành.
Một lát sau, ba người ra khỏi Tây Thành Môn. Bên ngoài thành cây cối xanh tươi, hai bên quan đạo là những hàng cổ thụ kỳ quái. Đi được một đoạn xa đến nơi vắng vẻ, nam tử áo xanh phất tay, một thanh trường kiếm màu xanh lam hiện ra, nhanh chóng phóng to đủ chỗ cho ba người đứng.
Y một tay xách Kim Tiểu Xuyên, một tay túm Sở Nhị Thập Tứ, quát khẽ: "Lên!"
Trường kiếm lập tức phá không bay lên.