ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 77

Một thanh đại đao toàn thân đen kịt đâm rách không gian, xẹt qua trời cao, lưu lại một vết cắt, cắm thật sâu vào trong một ngọn núi.

Oanh.

Ngọn núi băng liệt, Bạch Đông Lâm một thân huyết giáp nhảy lên, huyết giáp biến ảo một hồi, hóa thành một bộ trường bào màu đen mềm mại.

"Ta từ Táng vực đi ra rồi hả?"

Trong mắt mang theo hưng phấn, không nghĩ tới, trời xui xẻo xẻo, lại có thể ngồi xe lướt gió, lái xe Bạch Nha đã biến mất không thấy gì nữa, đi về chỗ không rõ.

Đợt này vẫn là không lỗ, mặc dù bị mất đi tọa độ lạc ấn, nhưng hắn đã nghĩ biện pháp giải quyết, trong lòng cũng không nóng vội.

Nhìn bầu trời xanh thăm thẳm, hít thở không khí trong lành, tâm tình khoan khoái, cuối cùng đã thoát khỏi cái nơi quỷ quái kia.

Tinh thần căng thẳng một mực cũng buông lỏng xuống, hiện tại hắn cái gì cũng không muốn làm, trước nghỉ ngơi một đoạn thời gian rồi tính tiếp.

Một bước phóng ra, đã tại vạn trượng bên ngoài, mấy thân ảnh lập lòe đã biến mất không thấy.

Sau một lát, bóng dáng của Bạch Đông Lâm xuất hiện ở bên ngoài một thôn nhỏ, thần niệm quét qua, tất cả đều rõ ràng trong lòng. Đây là một thôn nhỏ có tới hai ba trăm gia đình, đều là phàm nhân, một số ít người có võ nghệ thô sơ trên người.

"Không tệ không tệ, đây cũng là một nơi tốt để tu dưỡng."

Hài lòng gật gật đầu, hắn ở trong Táng vực chỉ ngây người một hai tháng, nhưng lại cảm giác qua rất lâu, phảng phất đã thật lâu chưa tiếp xúc qua nhân khí.

Con người đều là động vật quần cư, ít nhất hiện tại hắn vẫn phải, cho nên hắn không muốn trốn trong rừng sâu núi thẳm, cố ý tìm một thôn nhỏ đặt chân.

Bạch Đông Lâm cất bước đi vào thôn, thân hình cao lớn khí thế bất phàm, trong nháy mắt hấp dẫn ánh mắt của đông đảo thôn dân. Những thôn dân này ăn mặc mộc mạc, gặp qua nhân vật lớn nhất chỉ sợ cũng là thuế quan triều đình phái xuống.

Người tu tiên như Bạch Đông Lâm, cả đời e là không thấy được một lần, đều cho rằng Bạch Đông Lâm là đại nhân vật tài giỏi, trong mắt lộ ra kính nể, không dám bước về phía trước.

Đứng tại chỗ một lúc lâu, một lão giả đi ra, cung kính hành lễ hỏi:

"Lão hủ là trưởng thôn của thôn Tiểu Hoàng, không biết có gì cần phải nghĩ công tử cống hiến sức lực?"

Ông trưởng thôn vẫn từng trải một số việc đời nhưng vẫn bị khí chất của Bạch Đông Lâm khuất phục, không dám khinh thường, thần sắc cung kính, chỉ sợ sẽ rước họa sát thân cho thôn.

Bạch Đông Lâm mỉm cười, khí chất nho nhã hiền hòa khiến người ta như cây gặp gió xuân, khẽ buông tay nói:

"Lão nhân gia không cần đa lễ, mạo muội đến quý thôn là quấy rầy, tại hạ muốn ở lại thôn các người một đoạn thời gian, đương nhiên nên cấp tiền thì cũng phải dâng lên, không biết là lão nhân gia phương bất tiện?"

Bạch Đông Lâm từ trước đến nay lấy đức báo đức, lấy oán báo oán, y thậm chí là đối với địch nhân cũng có thể tàn nhẫn vô tình, nhưng đối với bằng hữu hoặc là xa lạ đều vô cùng khách khí lễ phép, chuyện này không liên quan đến thực lực, y là chuẩn tắc làm người mà thôi.

Kính nể mỗi một sinh mệnh, cho dù hắn lại bình thường, không sợ mỗi một địch nhân, cho dù hắn là khủng bố.

Lão giả thấy Bạch Đông Lâm lịch sự khách khí như vậy, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng khoát tay nói:

"Tiện lợi, thuận tiện! Công tử muốn ở bao

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip