ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1215

Trong xe ngựa, Thẩm Mỹ Oánh nhìn Thẩm Niệm, mỉm cười nói:

"Cuối cùng muội cũng về rồi, Mãn ca nhi mà biết muội về chắc sẽ vui lắm."

"Ta cũng vui! Mãn ca nhi có cao hơn chưa?"

Thẩm Niệm hỏi.

"Tất nhiên rồi, trẻ con lớn nhanh lắm. Chính miệng Mãn ca nhi nói đệ ấy không còn là trẻ con nữa, giờ đã là một nam tử hán đội trời đạp đất rồi."

Thẩm Niệm nhớ đến đệ đệ của mình, không thể chờ thêm được nữa:

"Hôm nay đệ ấy còn ở thư viện không? Chúng ta đi đón đệ ấy!"

Nói xong, Thẩm Mỹ Oánh liền bảo thị vệ đánh xe hướng về thư viện Kiến Âm.

Cùng lúc ấy, tại thư viện Kiến Âm, Mãn ca nhi nghe tin tỷ tỷ trở về, ngẩn người một chút rồi muốn chạy ra ngay. Nhưng nhớ ra chưa xin phép nghỉ học, cậu liền đứng lại, cung kính hành lễ với lão sư, trong mắt lộ rõ vẻ mong chờ:

"Ôn tiên sinh, tỷ tỷ của con đã về, con muốn xin nghỉ nửa buổi, có được không ạ?"

Đây là lần đầu tiên xin nghỉ, sao Ôn tiên sinh có thể không đồng ý. Khuôn mặt nghiêm túc của ông ấy thoáng lộ ra một chút vui vẻ, phất tay:

"Đi đi, ngày kia hẵng đến."

Mắt Mãn ca nhi sáng rực lên, lại hành lễ một lần nữa, thu dọn đồ đạc rồi rời đi.

Ban đầu cậu còn chậm rãi, ghi nhớ lễ nghi đã được học. Khi bước ra ngoài, toàn thân cậu như lâng lâng trong mộng.

Các học sinh ở thư viện Kiến Âm ngơ ngác nhìn.

"Sao Mãn ca nhi lại vui vẻ như vậy, hiếm thấy quá, có chuyện gì vui sao?"

Từ khi ta vào thư viện tới giờ chưa từng thấy cậu ấy vội vã và phấn khởi thế này...

"

Nhưng vừa bước ra khỏi phòng, cậu lập tức chạy nhanh.

Gần đến cổng thư viện, thiếu niên mới bình tĩnh lại, chân cũng chậm hơn.

Mãn ca nhi không để ý đến những ánh mắt tò mò xung quanh, cậu chỉ nghĩ đến việc gặp tỷ tỷ mà khóe miệng không thể không cong lên.

"

Không biết, nhưng đúng là lạ thật. Ai chẳng biết Mãn ca nhi và viện trưởng Ôn là người rất coi trọng quy củ, đừng nói là chạy, ngay cả đi nhanh cũng hiếm.

Đúng lúc đó, mấy người có dáng vẻ phong độ như Lưu Phong bước đến trước cổng thư viện Kiến Âm. Tiểu đồng lanh lẹ nhìn thoáng qua nhóm người Thẩm Niệm, sau đó nhanh chóng chạy vào trong bẩm báo. Lưu Phong tiến lên nói vài câu với người giữ cổng.

Trong khi đó, Thẩm Niệm và Thẩm Mỹ Oánh đã đến cổng thư viện. Chạy như bay, khuôn mặt nhỏ lộ rõ niềm vui không che giấu. Nhưng lại quên chỉnh trang lại bộ y phục học sinh đã có nếp nhăn.

Khi thấy khuôn mặt tỷ tỷ, đôi mắt trong veo của cậu lập tức đỏ hoe.

"Mãn ca nhi, sao đứng ngây ra đó? Tỷ tỷ về rồi này."

Thẩm Niệm rạng rỡ nói.

Vừa nói vừa bước tới, chân nhảy nhót vui vẻ.

Đến trước mặt Mãn ca nhi, nàng thuần thục nắm lấy mặt cậu, xoa xoa vài cái.

"Mãn ca nhi bị câm rồi hả?"

Thẩm Niệm hỏi Thẩm Mỹ Oánh.

Thẩm Mỹ Oánh không thể tin nổi, không biết diễn tả cảm xúc ra sao:

"... Không có."

Đệ đệ nàng từ một người hoạt bát, nói năng rõ ràng, sao bỗng nhiên trở lên câm lặng rồi? Trong giây lát nàng nghĩ hơi nhiều, đôi mắt lóe lên vẻ khó hiểu.

Thiếu niên có chút giận dỗi vì tỷ tỷ đã lâu mới trở về, để mặc nàng xoa nắn, nhưng vẫn không mở miệng.

Nhìn thấy mặt của đường đệ đã đen lại, nàng ấy không khỏi đồng cảm, ánh mắt nhìn Thẩm Niệm đầy oán thán:

"Mãn ca nhi đang giận muội vì lâu rồi không về đấy."

Thẩm Niệm: "??"

Thiếu niên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip