ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1227

Đúng lúc đó, một giọng nói của thiếu niên thanh thoát, trong trẻo vang lên bên tai nàng. Giọng nói này thật quen thuộc. Thẩm Niệm quay đầu lại, nhìn thấy là Dư An, mắt nàng sáng lên, bước nhanh vài bước tới gần:

"Đệ đến rồi à, nương đệ đâu?"

Vừa gặp mình đã hỏi nương, Dư An cảm thấy hơi chán nản, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt xinh đẹp của cậu cũng nhạt đi vài phần. Cậu đáp uể oải:

"Nương ở phía sau."

Thẩm Niệm không để ý lắm, bước chân nàng nhẹ nhàng, nhanh nhẹn tiến về phía trước đón.

Bóng dáng màu hồng phấn thoáng chốc đã khuất dạng. Đôi chân nhỏ chạy thoăn thoắt.

"A tỷ!!!"

Thẩm Niệm không nhịn được cười, đôi mắt cong lên tràn đầy niềm vui. Thẩm Niệm hơi sững lại, nghiêng đầu nhìn cô bé với vẻ mặt trêu chọc:

"Vậy trước đây muội không thích sao?"

"Không thích." Quả Quả nghiêm túc lắc đầu.

Dù còn nhỏ tuổi, nhưng cô bé đã cảm nhận rất rõ sự khác biệt giữa quá khứ và hiện tại.

"Hồi trước, cha muội phải làm việc ngày đêm chỉ để nuôi sống cả nhà. Nương thì suốt ngày cặm cụi thêu thùa, mong có thể làm thêm vài cái túi để đổi lấy ít tiền. Đại ca cũng không được nghỉ ngơi, mỗi sáng sớm trời còn chưa sáng đã ra bến tàu tranh giành việc với những người to cao, khỏe mạnh. Cơ hội làm việc ở bến tàu rất ít, đại ca đi mười lần thì có đến chín lần là về tay không..."

"Cha, nương và đại ca vất vả như vậy mà nhà muội vẫn không đủ ăn."

"Sau khi tỷ mở xưởng thì cha nương và đại ca đều có công việc ổn định, nhà lúc nào cũng có cái ăn. Nhiều người còn đến nhà muội để làm mai cho đại ca muội, còn muội và hai ca ca cũng được học hành như những đứa trẻ ở trong huyện."

Khi nói những lời này, đôi mắt của Quả Quả trong trẻo và chân thành, đầy ắp lòng biết ơn.

"Người trong các thôn lân cận đều nói Niệm tỷ tỷ là đại ân nhân của toàn bộ Tuy Châu, muội thấy họ nói đúng lắm. Niệm tỷ tỷ rất tốt, muội rất thích tỷ, sau này muội cũng muốn trở thành người như tỷ."

"Muội không quan tâm, trong lòng muội thì Niệm tỷ tỷ luôn là người tuyệt vời nhất, muội muốn học tập theo tỷ."

Quả Quả biết rằng nếu không có Niệm tỷ tỷ thì cô bé sẽ không được ăn no bụng, không được mặc quần áo mới, chứ đừng nói đến việc có kẹo để ăn. Vì đã hiểu rõ nên Quả Quả mới nhận thức được rằng Niệm tỷ tỷ có ý nghĩa to lớn như thế nào đối với cái thôn này.

Không cẩn thận, cô bé đã vô tình phản bác lại người tỷ tỷ mà mình yêu quý nhất. Quả Quả vội vàng che miệng, sau đó lúng túng che mặt rồi chạy biến đi mất.

Thẩm Niệm cảm thấy xúc động trong lòng, nhẹ nhàng véo má cô bé rồi cười nói:

"Muội mới bao nhiêu tuổi mà nghĩ ngợi nhiều thế, cẩn thận không tóc sẽ mai thưa thớt thế này đấy ."

Quả Quả không phải là một đứa trẻ ngốc nghếch, sau khi đi học, cô bé càng trở nên lanh lợi hơn.

Thẩm Niệm có chút không tin nổi hỏi:

"Mấy lời này là ai dạy muội thế?"

"Chẳng ai dạy cả, đều là do tự muội nghĩ ra."

Cô bé không hoàn toàn đồng tình.

"Muội không quan tâm, trong lòng muội thì Niệm tỷ tỷ luôn là người tuyệt vời nhất, muội muốn học tập theo tỷ."

Những gì Niệm tỷ tỷ nói, cô bé đều hiểu.

Nhưng...

"Câu "một cây làm chẳng nên non" chắc phu tử đã dạy muội rồi phải không? Mọi người cùng đoàn kết lại thì người ngoài mới không dám bắt nạt chúng ta. Tỷ cũng có chút tư

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip