Chương 1244
Ai cũng biết hôm nay là ngày quận chúa Vinh An rời đi, hai bên đường đều có người đứng chật kín, cảnh tượng náo nhiệt chẳng khác nào phiên chợ.
"Người từ đâu ra mà đông thế nhỉ, sao lại náo nhiệt vậy?"
Thẩm Niệm ngồi trong xe ngựa bối rối hỏi.
"Đều đến tiễn muội đấy"
Thẩm Mỹ Oánh đáp.
"Để cảm ơn tỷ chứ sao"
Tinh tỷ nhi tự hào nói:
"Thôn chúng ta có được ngày hôm nay đều là nhờ tỷ. Nhiều người dựa vào việc làm ăn của thôn chúng ta mà có được cuộc sống tốt hơn, họ cảm kích tỷ nên mới đến tiễn thôi."
Thẩm Niệm đang cắn dở quả táo liền ngừng lại:
"Tiễn ta làm gì?"
Tinh tỷ nhi chỉ là tùy tiện đoán, nhưng không ngờ mình lại đoán đúng rồi. Không biết tin tức từ đâu truyền ra nói rằng lần này quận chúa Vinh An rời đi là sẽ không quay trở lại nữa, mọi người trong thôn nghĩ tới ân tình chưa kịp báo đáp nên cùng nhau kéo đến tiễn biệt.
Xe ngựa cứ đi đi dừng dừng, chậm chạp đến khó tin.
Khoảng chừng một khắc sau, cuối cùng Thẩm Nhị cũng tiễn hết mọi người.
"Ngài yên tâm, ta nhất định sẽ thường xuyên về thăm"
Thẩm Nhị đáp lời lão tộc trưởng.
Nghe lão tộc trưởng nói xong, ông lại quay sang đối diện với Thẩm thôn trưởng, dặn dò ông ấy quản lý tốt xưởng sản xuất trong thôn.
Thẩm thôn trưởng đáp:
"Yên tâm đi, ta sẽ giữ gìn tâm huyết của cả thôn thật cẩn thận."
Thẩm Nhị không nói thêm nữa, giơ tay đấm nhẹ vào vai ông ấy, ánh mắt đều là sự ngầm hiểu.
Lý Tú Nương và Mạnh thị cũng nói lời chia tay với mấy tỷ muội thân thiết, trò chuyện một lúc lâu rồi mới tạm biệt.
Thẩm Nhị phất tay, xe ngựa bắt đầu lăn bánh.
Xe ngựa nhà họ Thẩm đã được cải tiến, đi trên con đường quan đạo rộng lớn, bằng phẳng mà rất ít xóc nảy. Trên đường về Trung Đô, ngoài Thẩm Nhu đã xuất giá thì mấy nữ tử nhà họ Thẩm đều ngồi cùng một xe.
Nhân lúc Thẩm Nhị ở phía trước đang trò chuyện với người trong thôn, Thẩm Niệm ngả người ra sau, dùng chân khều chiếc mền mỏng đắp lên người, thảnh thơi nhắm mắt lại.
"Ồ, mong là họ sớm giải tán, đường bị chặn hết rồi, không đi được."
Ngồi trong xe chẳng có việc gì làm, Thẩm Niệm nằm xuống không bao lâu đã ngủ thiếp đi.
Chuyện ngoài kia cứ để cha nàng lo liệu, nàng không đối phó nổi đâu!
Thẩm Mỹ Oánh và Tinh tỷ nhi nhìn nhau, không nói gì mà chỉ mỉm cười.
Nàng vừa mới chợp mắt thì đoàn xe liền bị chặn lại.
Người chặn đường là một phụ nhân gầy guộc, mặc quần áo rách nát, trông như một bộ xương khô.
Ánh mắt bà ta chăm chú nhìn vào mấy chiếc xe ngựa giữa đoàn, vẻ mặt không giấu nổi nét e dè.
Khi Thẩm Nhị nhận được tin liền bước đến, nhìn thấy nữ nhân này thì mày lập tức nhíu lại.
"Ngươi tới đây làm gì?"
Ông ấy hỏi, giọng không còn chút khách sáo, khuôn mặt vốn luôn tươi cười nay đã hoàn toàn biến mất.
Khuôn mặt phụ nhân đầy vẻ khắc khổ, tinh thần mệt mỏi, tóc mai đã điểm bạc. Từ ngày tái hôn, thì cuộc sống của Lưu thị không mấy suôn sẻ, con riêng khó chiều, tướng công thì cục cằn thô lỗ, không coi bà ta ra gì. Lưu thị bắt đầu nhớ đến cái tốt của nhà họ Thẩm. Bà ta thường nghĩ giá như mình chưa hòa li với Thẩm tam thì tốt biết bao...
Lưu thị liếm đôi môi nứt nẻ, khẽ nói:
"Nghe nói các người sắp đưa Nhu tỷ nhi và Tinh tỷ nhi đến Trung Đô, ta muốn đến xem các nàng."
Ánh mắt Lưu thị đầy oán trách: "Nhị ca
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền