ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1277: Thời Gian Không Đủ

Khi khách khứa dần rời đi, phủ Vinh thân vương vốn náo nhiệt giờ trở nên yên ắng. Chỉ còn lại những tấm chữ "Hỷ" đỏ rực và các dải lụa hồng treo đầy phủ.

Vinh thân vương và vương phi đã sớm lên giường nghỉ ngơi.

Vương phi nằm mãi mà không ngủ được, nhìn lên nóc màn nói:

"Giờ thì Cẩn Chi đã thành gia lập thất, tình cảm của thằng bé và Niệm Niệm rất sâu đậm, ta không lo lắng gì nữa. Giờ chỉ còn lo cho Tử Hiện thôi."

Vinh thân vương im lặng một lát rồi đột nhiên ngồi dậy:

"Chuyện hôn sự của Tử Hiện, nàng đừng lo..."

Đây là lần đầu tiên ông nhắc tới cha ruột của Tử Hiện. Vương phi cũng ngồi dậy, thắc mắc:

"Giờ chàng đã có thể nói về thân thế của Tử Hiện rồi sao?"

Vinh thân vương tựa vào thành giường, thở dài:

"Tử Hiện không phải người Đại Việt. Cha nó là vị tướng quân nổi tiếng của nước láng giềng, đã chết không toàn thây... Chuyện này từng gây ra xôn xao rất lớn, nàng còn nhớ không?"

Vương phi nhớ lại tình cảnh triều đình khi đó, hoàng thượng thì khó khăn đủ đường, còn vương gia thì đêm ngày lo lắng đến mất ngủ, lo sợ Tiêu thị sẽ bị lật đổ, rồi tất cả bọn họ sẽ có kết cục thê thảm... Giờ nghĩ lại, bà không thể trách ông được.

"Ta còn nhớ..."

Vương phi không ngờ rằng Tử Hiện lại là con của vị tướng quân đó, bà ấy khó tin hỏi:

"Sao chàng lại nghĩ đến việc nhận nuôi nhi tử của tướng quân địch?"

Vinh thân vương nhìn bà nói:

"Lập trường khác nhau mà thôi, không ai sai cả. Hơn nữa, trẻ con là vô tội. Nếu ta cũng rơi vào hoàn cảnh ấy, ta mong sẽ có người cứu giúp Cẩn Chi."

Năm xưa, Vinh thân vương vì lòng trắc ẩn đã đưa Tử Hiện về, nhận nuôi như con ruột. Không ngờ hành động này của ông lại làm tổn thương vương phi và Cẩn Chi. May mắn là ông vẫn có cơ hội bù đắp...

Ông từng rất ngưỡng mộ vị tướng quân đó, một người trung thành với quốc gia, tiếc rằng không gặp được vị quân vương tốt, nên phải chịu kết cục bi thảm.

Ông đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, cũng mong người đó sẽ được yên nghỉ.

Tử Hiện là dòng máu duy nhất còn lại của ông ấy.

Nhận ra mình đã nói hơi quá, Vinh thân vương dịu giọng giải thích:

"Phụ thân ruột của Tử Hiện đã sắp xếp hôn ước cho nó từ nhỏ, vị tiểu thư ấy vẫn còn."

Vương phi cảm động, dựa vào ngực Vinh thân vương cười nói:

"Trước đây chàng chưa từng kể... Nếu chàng nói sớm thì thiếp đã không hiểu lầm chàng nhiều như vậy."

Vương phi mỉm cười không đáp lại.

"Được gả cho vương gia là phúc phận của thiếp."

Ánh mắt của vương phi dịu dàng đến mức trái tim lạnh lùng của người nam nhân cũng cảm thấy ấm áp như muốn tan chảy.

Vương gia nói:

"Để vương phi phải chịu khổ rồi."

Chỉ có vương gia mới thấy bà ngốc, thực ra ai trong Trung Đô mà không ghen tỵ với bà chứ?

Vinh thân vương vuốt tóc vương phi, tay ông khựng lại một chút rồi cười khổ:

"Lúc đó kẻ địch bên ngoài hùng mạnh, nội bộ cũng không ổn định, ta đâu dám nói."

Nhi tử của ông vừa thành hôn, hai người cuối cùng cũng thấy lòng mình được thảnh thơi.

Vương phi giật mình, kinh ngạc nhìn ông.

"Bây giờ thì tốt rồi, bên ngoài không còn ai dám xâm phạm, bên trong cũng yên ổn, thật tốt."

-

Tại viện thế tử.

Trong lúc Tiêu Cẩn Chi vào trong phòng rửa mặt, Thẩm Niệm lấy ra quyển sách nhỏ mà Lý Tú Nương và Thanh vương phi chuẩn bị cho nàng. Nàng không giống các nữ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip