Chương 16: Ghen Ghét Đỏ Cả Mắt
Bên ngoài, thịt heo được bán với giá 13 văn một cân. Do thịt heo rừng của Thẩm gia rẻ hơn 2 văn nên rất nhiều người trong thôn tìm đến mua.
Chỉ một lúc sau, sân nhị phòng Thẩm gia đã chật kín người.
"Thẩm Nhị, ta muốn hai cân!"
"Lấy cho ta năm cân, muốn nhiều thịt mỡ."
"Nhà ta đông người, lấy cho ta ba cân, miếng thịt này không tồi, lấy miếng này đi."
Thẩm Nhị chặt thịt, Thẩm Càn cân thịt, Thẩm Mãn và Thẩm Niệm thu tiền... Nhị phòng Thẩm gia vô cùng náo nhiệt.
Cùng lúc ấy, trước cửa, Cao Nguyệt Hồng và Đổng thị ghen ghét đến đỏ cả mắt.
"Nguyệt Hồng, nhị phòng Thẩm gia sắp phát tài rồi kìa! Nhiều thịt như vậy, nếu bán hết thì sẽ được bao nhiêu cơ chứ? Da hổ kia chắc cũng có giá lắm, phải được mấy chục lượng bạc ấy chứ!" Đổng thị vừa nói, vừa ước gì có thể xông lên đoạt lấy thịt và tiền, trong lòng nóng như lửa đốt.
Cao Nguyệt Hồng cũng đỏ mắt, cắn chặt răng mới kiềm chế được xúc động muốn chạy tới nhị phòng cướp thịt giật tiền.
Bà ta căm hận nói: "Thẩm gia vẫn chưa phân nhà, số tiền kia ít nhất phải nộp lên hơn một nửa. Bọn họ càng kiếm được nhiều càng tốt, rồi cũng phải nộp hết thôi."
Nghĩ đến việc theo gia quy, nhị phòng phải nộp phần lớn số tiền kiếm được lên, chỉ được giữ lại một thành, trong mắt Cao Nguyệt Hồng hiện lên vẻ tham lam. Dù sao thì một thành cũng không phải là ít!
Đổng thị hâm mộ nhìn Cao Nguyệt Hồng: "Cuộc sống của ngươi mới khiến người ta đỏ mắt ấy! Mẹ chồng coi ngươi như con gái, còn thiên vị cho cả phòng các ngươi nữa, đâu có như ta..." Nói chưa hết câu, Đổng thị đã thở dài, làm lòng hư vinh của Cao Nguyệt Hồng dâng lên.
"Mẹ chồng và ta đều là người Cao gia, đương nhiên phải đứng về phía nhau. Chứ không thể để đám ăn không ngồi rồi kia chiếm lợi được."
Đương nhiên Đổng thị biết Cao Nguyệt Hồng đang nói dối. Ai trong Thẩm gia mà không biết ba huynh đệ nhị phòng là những người siêng năng, tháo vát nhất? Nếu không có họ thì Thẩm gia làm sao nuôi nổi hai người đi học chứ.
Chỉ là miệng bà ta vẫn nói: "Có mẹ chồng ngươi ở đây, mấy người Lý Tú Nương làm sao chiếm được lợi chứ! Ngươi cứ yên tâm đi, sau này ngươi chính là mẹ của Trạng Nguyên lang."
Cao Nguyệt Hồng cười không khép miệng được: "Ôi, ngươi thật biết nói chuyện! Chờ nhị phòng đưa thịt đến, ta sẽ đưa cho ngươi một cân nếm thử."
Mắt Đổng thị sáng lên, càng cười chân thành hơn: "Không hổ là mẹ của Trạng Nguyên lang tương lai, hào phóng quá! Ta thay mặt đám quỷ đói trong nhà cảm ơn ngươi nha!"
"Khách sáo gì chứ."
Cả nhà Thẩm Niệm không hề hay biết về những tính toán của Cao Nguyệt Hồng. Sau khi tiễn hết người trong thôn, cả nhà bắt đầu đếm bạc.
Người trong thôn không giàu có, tổng cộng cũng chỉ mua hơn 80 cân thịt heo rừng. Nhị phòng kiếm được hơn 800 văn.
Có trùng hút máu là lão Cao thị, nhị phòng chẳng có bao nhiêu vốn riêng. Mấy năm nay khó khăn lắm mới tiết kiệm được hơn một lượng bạc, số tiền này dùng để phòng thân, trừ khi có chuyện khẩn cấp thì không được dùng đến.
Hiện tại có hơn 800 văn, đúng là một số tiền lớn!
"Nhiều như vậy sao!" Thẩm Khôn lớn như vậy nhưng vẫn chưa từng thấy nhiều tiền đến thế, hưng phấn nói: "Trong nhà vẫn còn dư rất nhiều thịt, còn có cả da hổ nữa. Nếu bán hết đi thì còn kiếm được nhiều hơn nữa, muội muội cũng sẽ có của hồi môn."
Đôi mắt của hắn sáng lên, không hề có một tia tham lam, chỉ là vui mừng.
Nhưng khi nghĩ đến việc muội muội phải tự mình tiết kiệm tiền của hồi môn, nụ cười trên mặt Thẩm Khôn nhạt dần, hắn siết chặt nắm tay.
Hán tử kia nghĩ thấy cũng đúng, liền cầm tiền bạc đi tới Thẩm gia.