Chương 29: Đi Hái Nấm
Một lúc sau, hai người Thẩm Niệm và Thẩm Tinh đã tới cuối đuôi thôn. Thẩm Tinh vẫn lải nhải: "Ta nói cho ngươi biết nha, đồ vật trên núi là của mọi người, phải nhanh tay lên, nếu không ngươi sẽ không nhặt được gì cả đâu." Thẩm Niệm gật đầu liên tục ra vẻ đã học được.
Ở đó đã có rất nhiều tiểu cô nương, trong đó có hai người che khăn vải trên mặt.
Cô nương mang khăn vải số 2 xoa gương mặt còn đau nhức, cắn chặt môi khi nhìn gương mặt Thẩm Niệm đã khôi phục lại vẻ xinh đẹp trắng nõn. Cô ta thốt lên: "... Thẩm Niệm, sao mặt của ngươi lành lại nhanh như vậy?"
Cùng là bị ong đốt, tại sao mặt của Thẩm Niệm lại khỏi nhanh như vậy?
Thẩm Niệm nghĩ đến ngày đó nhìn thấy chính mình trong chậu rửa mặt, không chỉ có sưng thành đầu heo mà còn bầm tím, nàng hơi nhíu mày. Nàng đáp: "Ta dùng keo lô hội."
Nghe vậy, Thẩm Tinh xoa gương mặt khô sần của mình, đôi mắt tỏa sáng nhìn về phía Thẩm Niệm: "Niệm Niệm tỷ, ngươi còn biết làm phấn mặt sao, thật là giỏi, ta có thể dùng được không?"
"Không phải là phấn mặt, chỉ là kem dưỡng da có thể giữ ẩm mà thôi" Thẩm Niệm nói: "Nếu ngươi thích thì về nhà ta đưa ngươi một hộp."
Thẩm Tinh nghe vậy liền vui sướng: "Cảm ơn Niệm Niệm tỷ."
Đều là thiếu nữ mới lớn, làm gì có ai không thích xinh đẹp đâu, cô nương hỏi keo lô hội vội nói: "Thẩm Niệm, ngươi còn keo lô hội không, ta cũng muốn, ta có thể dùng tiền mua, có không?"
"Có" Thẩm Niệm gật đầu.
Cô nương kia nghe vậy thì thở dài nhẹ nhõm một hơi, khách sáo nói: "Cảm ơn ngươi."
Thẩm Niệm còn chưa kịp đồng ý thì một cô nương mang khăn vải khác đã dành trước mở miệng: "Ta cũng muốn!" Cô nương này nói chuyện không khách sáo, trong mắt tràn ngập ghen ghét và phẫn hận: "Mặt của chúng ta thành như vậy vốn dĩ chính là vì Thẩm Niệm làm hại, nàng bồi thường chúng ta là chuyện nên làm."
Thẩm Niệm có chút không rõ tình huống. Cái gì gọi là nàng làm hại, nàng hại ai?!
Cùng lúc đó, người nói chuyện chính là cô nương che khăn vải, ánh mắt nàng ta nhìn Thẩm Niệm mang theo vẻ chán ghét. Nàng ta lớn tiếng: "Thẩm Tinh, sao ngươi lại gọi theo ngôi sao chổi nhà ngươi, ta không muốn ở cùng nàng, ngươi bảo nàng cút đi."
Thẩm Tinh lại tức giận nói: "Niệm Niệm tỷ nhà ta đâu có cố ý, không phải nàng cũng bị ong đốt còn gì, hơn nữa nhị bá cũng đã bồi thường tiền cho các ngươi rồi. Một nhà 10 văn đấy, Phùng Xuân, làm người không thể quá tham lam." Hơn nữa, lúc ấy Niệm Niệm tỷ vừa bị đốt thành đầu heo lại còn sốt cao mấy ngày, sao lúc ấy không ai đền tiền cho Niệm Niệm tỷ chứ. Mấy người Phùng Xuân chính là đang ức hiếp người khác!
Còn cô nương bỏ tiền nói muốn mua là Thẩm Hạnh Hoa. Nàng lo Thẩm Niệm tức giận không bán cho chính mình nên nàng nhìn về phía Phùng Xuân nhíu mày nói: "Xuân Xuân, thím Lý đã xin lỗi thay cho Niệm Niệm rồi, việc này cũng đã trôi qua. Ngươi cũng đừng so đo nữa, việc nào ra việc đó, nếu ngươi muốn keo lô hội thì vẫn nên bỏ tiền ra mua đi."