ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 66: Có Não Là Điều Rất Tốt

Tiêu Chấp đang vẽ tranh, vẫn là một tảng đá đen lớn có sóng to gió lớn gào thét khiến người nhìn thấy nặng nề đến mức tự bế. Chỉ thêm một chút màu sắc này đã khiến cho cả bức tranh hoàn toàn thay đổi.

Dường như rất chán ghét người ở trong miệng mình, thế tử thiếu niên nhíu mày bày ra vẻ mặt không chút kiên nhẫn, khiến cho trên khuôn mặt tuấn tú của hắn nhuộm một tia hung dữ.

"Không cần hỏi, không chừa một ai!"

Tiêu Chấp ung dung đứng ở một bên, vừa nhìn vừa ra lệnh. Dáng người hắn uyển chuyển nhẹ nhàng như gió, đi xuyên qua giữa một đám hắc y nhân như một linh hồn. Nơi hắn đi qua thì người áo đen đều ngã xuống. Tên sát thủ cuối cùng cũng ngã xuống, Tiêu Chấp lấy khăn ra nhẹ nhàng lau máu trên cây kiếm.

"Xử lý thi thể, đừng làm cho người qua đường sợ hãi"

"Thế tử yên tâm"

Lưu Phong đã quá quen với việc này. Xử lý xong mấy cái xác, hắn thi triển khinh công trở về Vương phủ.

Lưu Phong nhìn bóng dáng thế tử, hắn gãi đầu khó hiểu còn nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Ai mà không biết có não là tốt chứ?"

Còn chưa thở được mấy cái thì A Trung đã tìm đến cửa:

"Lưu Phong đại nhân, thế tử tìm ngươi"

"Thế tử, ngài tìm ta sao"

Lưu Phong vội vã chạy vào.

"Có não là điều rất tốt"

Tiêu Chấp lười biếng nói.

Lưu Phong: "..." Ai có thể ngờ được thị vệ Thiên Hàn có khuôn mặt lạnh lùng ở bên cạnh Tiêu thế tử lại là người thích nghe chuyện phiếm!

Vừa ra khỏi cửa, suýt chút nữa đã đụng phải đồng sự Thiên Hàn. Lưu Phong nhìn thấy người này, liền kéo người qua một bên:

"Thiên Hàn, ngươi có biết biểu tiểu thư ở phủ Liễu quốc công đã đắc tội gì với thế tử không?"

"Không biết" Y hiếm khi nói chuyện.

Biểu cảm Thiên Hàn cứng đờ, y kiên quyết được vài giây cũng nhấc đôi chân quý giá của mình đi.

Lưu Phong không hiểu ra sao, nhưng miệng lại giống như có suy nghĩ của riêng mình, hắn nói: "Dạ". Lưu Phong nở nụ cười tiểu nhân đắc chí:

"Ha ha, lúc này mới chịu đi sao"

.

Thiên Hàn lạnh lùng đi theo Lưu Phong đến phủ Liễu quốc công. Hai người xem như đều là cao thủ, nên rất thuận lợi đến sân của biểu tiểu thư.

Đây là một khoảng sân tinh xảo, đình đài lầu các, đi mười bước liền đến một chỗ rực rỡ gấm hoa, khiến cho nơi này lịch sự tao nhã nhưng cũng đầy xa hoa lãng phí. Trong viện, biểu tiểu thư Lý Ngọc Châu mang theo ba nha hoàn hái hoa.

Thiên Hàn:

"Ngươi đi đi, ta trông chừng cho"

. Lưu Phong vỗ vai y, hắn nghiêng người thoắt cái đã biến mất. Còn tiện tay cầm lấy cái màn thầu, vừa ăn vừa đi đến Ngọc Thanh viện.

Thẩm Niệm chống nạnh:

"Thế nào, không thể cắn sao?"

"Vậy ngươi có muốn đi theo ta đến phủ Liễu quốc công không?"

Lưu Phong nháy mắt hỏi.

Thiên Hàn vòng hai tay ôm kiếm, biểu cảm vẫn không có gì thay đổi:

"Ta từ chối"

Lưu Phòng tức giận:

"Không đi thì không, sau này ngươi đừng mong ta sẽ chia sẻ các tin tức của các gia tộc cho ngươi"

Thiên Hàn lạnh lùng, trên mặt không có chút biểu cảm nào.

Lưu Phong sau khi trở về liền nghe ngóng:

"Thế tử, đám người này là do ai phái đến, chúng ta bí mật đến chùa Thừa Thiên, chẳng lẽ... có người quan sát Vương phủ?"

Biểu cảm của hắn nghiêm túc hơn. Có thể là ai chứ, dám xuống tay đối với phủ Vinh thân vương thì cũng chỉ có mấy nhà.

Người trong mộng kia dường như có thù oán gì đó với biểu tiểu thư vô dụng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip