Chương 68: Thọc Tổ Ong
Nàng mới thọc vào một cái tổ ong mật.
Hàng trăm hàng ngàn con ong mật gào thét bay đến, giống như mây đen mà xông về phía nàng.
Thẩm Niệm bình tĩnh mà dùng dị năng làm một cái lớp phòng hộ, cầm tổ ong thật lớn xuống núi.
Nghe vị mật ong ngọt ngào, Thẩm Niệm khẽ nhướng mày lên.
Thẩm Niệm không biết Trung Đô vì nàng mà 'xuất sắc' thế nào.
Chưa đi đến cửa thôn thì liền đụng phải Cố thợ săn cõng cung đi tới từ một phương hướng khác.
Thấy trong tay Thẩm Niệm là một tổ ong rất lớn thì có chút bất ngờ:
"Thẩm cô nương lại chọc tổ ong mật à"
Đây là lần đầu tiên hắn ta nhìn thấy có người chọc tổ ong mật mà có thể nguyên vẹn mà lui ra.
Thẩm Niệm cảm thấy từ 'lại' của người này dùng rất có tính linh hoạt, nhưng không có ác ý nên không nghĩ nhiều.
"Trên đường thấy nên thọc"
"..." Cố thợ săn không biết nên bày ra biểu cảm gì:
"Thời gian không còn sớm, mau về nhà đi"
Nói xong, hắn ta xách theo con mồi săn được đi về phía nhà mình.
Cố gia dựa vào đi săn mà sống, ở dưới chân núi, cách thôn một khoảng cách.
Thẩm Niệm liếc mắt nhìn bóng lưng của Cố thợ săn một chút.
Nếu có thể làm thợ săn, vậy chắc chắn biết chút công phu quyền cước nhỉ.
Nhưng mà rõ ràng là cùng một cái thôn, tại sao cha không nghĩ tới bảo nhị ca bái Cố thợ săn làm sư phụ chứ.
Trong đầu chợt lóe lên những suy nghĩ này, Thẩm Niệm chậm rãi đi về nhà.
-
Cũng không biết vị biểu tiểu thư kia đã trêu chọc gì thế tử, thật thê thảm mà.
Từ sau khi Vương gia xảy ra chuyện thì thế tử đã sớm không còn là thiếu niên như chú ngựa hoang.
Chỉ thấy thế tử ngồi ở trước cửa sổ, dáng người thẳng như cây tùng, mặt mày tuấn tú lịch thiệp như ánh trăng trên trời, như cây tuyết tùng, ánh sáng chiếu rọi trên người.
Thế tử đã có lại bóng dáng của ngày xưa.
Chỉ có điều, Lưu Phong biết đây là biểu hiện giả dối.
Hắn thật sự rất lo lắng, không biết ngày nào đó thế tử có đột nhiên trở nên điên loạn không.
Lưu Phong có chút đồng cảm.
Lưu Phong đem bực bội trút lên lá cây trúc, không vui nói:
"Thiên Hàn, ngươi nói xem khi nào Vương gia mới có thể tỉnh lại?"
Thiên Hàn im lặng.
"Lưu Phong, ngươi đi trồng một trăm cây trúc, ta muốn sáng mai sẽ nhìn thấy"
Đột nhiên, trong phòng truyền ra một giọng nói lạnh lùng.
Hắn cầm một quyển sách trong tay, sắc mặt thản nhiên gật đầu.
"Ừm, lui xuống đi"
Để một cô nương sắp được làm mai mối phải luôn ở trong phòng không ra ngoài, đây là muốn cắt đứt mọi đường lui của nàng ta.
Cuối cùng còn bất ngờ nói thêm một câu:
"Canh chừng người kia, đừng để cho nàng ta ra ngoài được"
Lưu Phong: "..."
Trước khi ra cửa, Lưu Phong còn quay đầu nhìn thế tử một cái.
Ngoài cửa, Thiên Hàn thấy sắc mặt Lưu Phong bất thường, y do dự một giây, cuối cùng cũng mở miệng:
"Ngươi sao vậy?"
Ngẩng đầu muốn cầu xin Thiên Hàn giúp mình, nhưng bóng dáng quen thuộc kia đã biến mất ngay chỗ rẽ.
Trong phút chốc, bóng dáng Lưu Phong đã trở nên cô đơn.
Lưu Phong tự giác kết thúc nhiệm vụ, hắn vui sướng trở về bẩm báo cho thế tử biết.
Tiêu Chấp nghe vậy thì tỏ vẻ rất hài lòng.
"Dạ, thuộc hạ sẽ đi sắp xếp"
Giây tiếp theo, hắn nghiêm túc đáp lời.
Hắn cúi đầu nhìn lá trúc trong tay mình, hắn muốn khóc quá.
Lưu Phong: "!!!"
Quá tàn nhẫn.
-
Trước mắt ông ấy đã gặp phải người trong tay
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền