ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 82: Hủy Dung

Trong thôn có không ít người không xem trọng chuyện này, ngay cả lão Cao thị cũng mắng không ngừng.

"Sống an nhàn quá nên kiếm việc để làm à!"

"Tiền trong nhà cũng không phải được gió to thổi đến, chỉ biết phá hoại là giỏi, giỏ hoa kia có thể sử dụng vào chuyện gì, thế mà lại bỏ nhiều tiền ra để mua như vậy, ta thấy óc các ngươi bị cứt heo lấp kín rồi..."

Thẩm Niệm bất ngờ đứng dậy, dọa cho lão Cao thị giật mình lập tức ngậm miệng.

Thẩm Niệm cũng không quan tâm đến lão thái thái, nàng bưng cái chén ở trên bàn uống một ngụm nước mật ong.

Thật ngọt -!

Lão Cao thị bị nàng làm gián đoạn, những lời muốn chửi cũng quên hết nên chỉ có thể hừ một tiếng sau đó rời đi.

Thẩm Niệm khó hiểu hỏi:

"Lão thái thái mắng xong rồi à?"

"Ngọc Châu, nhìn ta, tam ca sẽ không để muội xảy ra chuyện gì, muội có tin tưởng ta không?"

Nếu hắn ta không đến cũng sẽ không biết Ngọc Châu đau khổ đến vậy.

Tựa như nghĩ đến hình ảnh kinh khủng gì đó làm cơ thể mảnh khảnh của Lý Ngọc Châu khẽ run, trong phút chốc khuôn mặt đã trắng bệch.

Liễu Thịnh nhìn cảm xúc rối loạn của Lý Ngọc Châu, hắn ta tiến lên nắm lấy bả vai của nàng ta, nhìn thẳng vào mắt nàng ta.

Lý Ngọc Châu lộ ra nụ cười đau khổ, tuyệt vọng, nàng ta vỗ nhẹ vết sẹo trên mặt, nụ cười vô cùng chua xót:

"Thật xin lỗi, đã để Tam ca lo lắng rồi"

Tim của Lý Ngọc Châu đập hơi nhanh một chút.

Nghĩ đến chuyện kia làm cả người Lý Ngọc Châu như bị hất một chậu nước lạnh, những tâm ý vừa mới nảy mầm xuân như đã bị che lấp hoàn toàn.

"Nếu ngay cả tam ca cũng không thể tin được nữa thì ta cũng không còn ai để ta có thể tin"

Ngoài ra ở phủ Vinh thân vương có một lọ, chỉ có điều nơi đó có Tiêu thế tử độc ác và tàn nhẫn, nên hắn ta cũng không dám nảy sinh ra suy nghĩ gì.

Đây là lần đầu tiên nàng ta phát hiện biểu ca tuấn tú như vậy, đáng tiếc...

Giọng nàng ta nghẹn ngào, nước mắt cứ lăn xuống không ngừng:

"Ta không oán trời trách đất, chỉ là, chỉ là... Ta khó chịu thôi, gia thế của ta vốn dĩ đã không tốt, hiện tại khuôn mặt ta cũng bị hủy hoại, ta..."

Một đoạn nhạc đệm trôi qua, mọi người tiếp tục bận rộn với công việc.

Tiểu thư nhà mình có số phận quá khổ, hu hu hu.

Liễu Thịnh đau xót trong lòng nói:

"Ta đến thăm muội"

Ở thôn Trúc Khê thì hừng hực khí thế để chuẩn bị kiếm tiền trong ngày tết trùng dương, còn Lý Ngọc Châu ở phủ Liễu quốc công tại Trung Đô thì hai mắt đẫm lệ nhìn những vết sẹo nhạt màu trên mặt mình.

Nha hoàn đau lòng đến nước mắt cũng rơi xuống theo, vội vàng an ủi:

"Tiểu thư đừng khóc, khóc nhiều quá sẽ không tốt cho mắt đâu. Tam thiếu gia cũng đã nói ngài ấy sẽ nghĩ cách để tìm ngọc cơ tán cho người, đến lúc đó vết thương trên mặt người chắc chắn sẽ khỏi thôi"

Liễu Thịnh có chút âu lo nhưng không thể hiện lên trên khuôn mặt.

Mấy người nhị phòng: "..."

"Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, mau nghỉ ngơi sớm một chút, ta sẽ mau chóng đưa ngọc cơ tán đến cho muội"

Lý Ngọc Châu đẫm nước mắt, nhìn vô cùng đáng thương.

"Tam ca đến đây làm gì?"

Giọng nàng ta nghẹn ngào nói:

"Thật sự có thể khỏi sao?"

"Không phiền phức gì, muội là muội muội của ta, không cần khách sáo"

Liễu Thịnh nói.

Một giọng nói dễ nghe từ cửa truyền đến: "Có thể"

Trong lòng Lý Ngọc Châu cảm thấy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip