Chương 90: Bán Hết
Làm gì có ai không muốn giống như người đọc sách?
"Cô nương, ta muốn một cây"
"Ta cũng muốn"
"Ta trả tiền trước, theo quy củ thì ta nên chọn trước"
Thẩm Niệm thu rất nhiều tiền, cười híp mắt nói:
"Đừng nóng vội, chọn từ từ, còn có rất nhiều"
Thẩm Khôn ở bên cạnh thêm hàng liên tục, nhưng như vậy vẫn còn chưa đủ, cuối cùng còn phải bán đi những cây quạt treo ở trên vải dầu.
Giờ Thân, người Thẩm gia dọn quầy hàng đi về nhà.
Bởi vì ngày mai còn muốn tới, cho nên bọn họ tiêu 10 văn nhờ quầy hàng bên cạnh canh giữ vải dầu giúp, chờ đến khi tan chợ sẽ có người quan phủ tới canh giữ.
Tốt nhất đều làm ầm ĩ lên, làm cả nhà Thẩm Nhị đền chết đi!
"Cả nhà Thẩm Nhị quá kiêu ngạo, thu nhiều rổ như vậy cũng không sợ ném đá trên sông, ai sẽ mua thứ kia chứ, không phải ai cũng là người coi tiền như rác"
Sẽ không phải không bán được thật chứ?
Càng nghĩ trái tim càng hoảng, thật sự đứng ngồi không yên, dứt khoát về nhà thương lượng cách giải quyết với người trong nhà.
"Gần một ngàn cái lẵng hoa đấy, người đan giúp bọn họ còn chưa được trả tiền phải không, chậc chậc, sợ là phải làm không công"
...
Khi xe ngựa nhị phòng Thẩm gia vừa xuất hiện ở cửa thôn, trong thôn đang yên bình đột nhiên sôi trào.
Thẩm Khôn biết vị thím này và tứ thẩm là một giuộc, không thể thấy nhà mình tốt liền nhếch môi cười lớn nói:
"Bán hết rồi"
Có người xoay chuyển đầu óc rất nhanh, tính toán ngày mai tranh thủ thời gian đi núi Thuý Sơn nhìn xem.
Thẩm gia bán hết đồ vật, vui mừng nhất là những người giúp đan rổ.
"Thẩm Khôn, sao các ngươi về sớm như vậy, đồ vật đâu?"
Đổng thị không muốn tin tưởng mấy người Lý Tú Nương thật có thể bán đi.
Vài hộ nhà đồng ý đan giỏ tre giúp Thẩm gia trong vài ngày qua nghe lời bàn tán này mà trái tim cũng nhảy thình thịch.
Trong xe ngựa, Lý Tú Nương vui sướng nói:
"Không ngờ chúng ta bán hết nhanh như vậy"
Thẩm Niệm ôm cậu bé, bảo Mãn ca nhi dựa vào chính mình:
"Đệ ngủ một lát đi, chờ về đến nhà tỷ sẽ đánh thức đệ"
"Nếu như không bán được thì nhà bọn họ sẽ phải đền thảm, đến lúc đó chỉ sợ thím Cao sẽ không tha cho Thẩm Nhị và nương tử của hắn"
Bánh trùng dương bà làm thế nhưng cũng có thể kiếm được không ít, sao trước kia bà không nghĩ tới chuyện này nhỉ.
Hôm nay Mãn ca nhi chạy trước chạy sau nên lúc này cũng đã mệt.
Bởi vì bọn họ lập tức sẽ được chia tiền!
Dọn dẹp xong, người một nhà vui vẻ lái xe đi về nhà.
Thẩm Niệm không biết suy nghĩ của người nào đó, nếu như biết sợ là muốn cười chết.
Mãn ca nhi ngáp một cái, đôi mắt sáng càng thêm trong veo:
"Cảm ơn a tỷ"
"Mấy ngày nay là hội Cửu Hoàng, mọi người đều chạy tới núi Thuý Sơn, tốt xấu gì thì cũng có thể bán được một ít"
Có người lý trí kết hợp với thực tế trả lời.
Sau đó nhắm mắt lại ngủ.
Có một số nam nhân tính tình táo bạo trở về đánh nương tử ngu xuẩn một trận.
Khi Thẩm Niệm đang trên đường về thôn, thôn dân ở thôn Trúc Khê cũng đang bàn tán về bọn họ.
Mà những người đứng xem náo nhiệt nói mát bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền lại hối hận muốn chết.
-
Nàng đang bán giỏ tre sao?
Thứ nàng bán rõ ràng là ý tưởng, là hoa...
Nếu người bình thường muốn học theo sợ là sẽ bị thiệt, đầu tiên không có dị năng thêm vào thì hoa sau
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền