ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bị Mắng Là Ngôi Sao Chổi Ư? Toàn Thôn Khóc Chít Chít Cầu Ta Dẫn Theo Làm Giàu (Dịch)

Chương 93. Không Biết Ai Là Người Thân, Ai Là Người Lạ

Chương 93: Không Biết Ai Là Người Thân, Ai Là Người Lạ

Thẩm Nhị đi rồi, Thẩm Tam im lặng nhìn bạc trên bàn một lúc lâu, sau đó chia tiền thành hai chuỗi.

Một chuỗi 650 văn, một chuỗi 50 văn.

Ông ấy cất đi số nhiều, số ít thì cầm đi đưa cho thê tử.

Lưu thị ngẩn ra, cười nói:

"Đây là tiền bán quạt xếp à?"

"Ừ" Thẩm Tam đáp.

"Không ngờ thật đúng là có thể bán được"

Lưu thị lẩm bẩm nói.

Đếm ra 45 văn, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ:

"Nên giao cho nương"

Thẩm Tam đã quen việc thê tử không biết ai là người thân người lạ, nhưng trong lòng vẫn có chút thất vọng.

Ánh mắt Thẩm Tam trầm xuống.

Nghe được lời này, Thẩm Tinh sửng sốt một lúc, không khống chế được nước mắt lăn xuống.

Cha vất vả như vậy...

Thẩm Tinh chỉ cảm thấy lồng ngực có một tảng đá đè lại, vô cùng khó chịu.

"Tại sao nương lại như vậy"

Giọng của tiểu cô nương nghẹn ngào nói.

-

Hai ngày cuối cùng, người đến núi chơi sẽ ít đi hơn một nửa, cũng không cần tất cả người nhị phòng Thẩm gia phải đi bày quán.

Mấy ngày hôm trước Thẩm Niệm chơi chán rồi, hiện tại nàng muốn đi vào trong núi dạo nên cũng không đi nữa.

Mười lăm phút sau, nàng đi đến dưới cây lớn lần trước thăng cấp dị năng.

Mấy ngày tiếp theo, mỗi ngày nhị phòng Thẩm gia đều đi tới núi Thúy Sơn bày quán, mấy huynh đệ Thẩm Niệm cũng học được thêm rất nhiều kiến thức.

Số tiền kia là cha cực khổ làm quạt không biết ngày đêm, nương không biết giấu đi sao?

Lưu thị không nghe ra vấn đề, vui sướng nhếch lên khóe miệng cầm tiền đi chính viện.

"Cha"

Giọng điệu Thẩm Tam nhàn nhạt: "Chín thành"

Thẩm Tam lạnh lùng nhìn theo bóng dáng bà ta.

Đúng lúc này, Thẩm Tinh tiến vào.

Ngồi xếp bằng ở chỗ cũ, ngôi sao màu xanh lục điên cuồng lao vào trong thân thể.

Ông ấy cười như không cười:

"Bà muốn như thế nào cũng được"

Thảm thực vật trong núi lay động thân thể, giống như đang hoan nghênh nàng đến.

Thẩm Tam nhanh chóng thu lại biểu cảm, nhẹ nhàng nói:

"Làm sao vậy?"

Trong lòng Thẩm Tinh căng thẳng hỏi:

"Nương muốn giao bao nhiêu?"

Thẩm Tinh rối rắm:

"Cha, con thấy nương đi chính viện..."

Không giống như người phàm trần.

"Ừ, đi giao tiền"

Thẩm Tam cũng không giấu giếm:

"Nhị bá của con bán hết đống quạt xếp"

Núi sâu rừng già, rắn độc thú dữ mọc lan tràn, dưới tàng cây cổ thụ có một cô nương ngồi im ở chỗ kia, có tia nắng xuyên qua lá cây chiếu lên người nàng...

Ha hả, ông cũng muốn biết Lưu thị bị tẩy não như thế nào, thế nhưng còn 'hiếu thuận' hơn cả con dâu Cao Nguyệt Hồng.

Thẩm Niệm thấy vậy cũng cười, bước chân nhẹ nhàng đi vào núi sâu.

Núi sâu không có người dám tiến vào, ở bên trong có rất nhiều thứ tốt, ngay cả tam thất, bạch cập và những dược liệu mà Thẩm Càn nói tiệm thuốc rất cần cũng có rất nhiều.

Thẩm Niệm thấy thứ gì cũng thuận tay hái.

Ông không nói số tiền cụ thể.

"Cho dù đưa hết tiền cho bà nội thì bà nội cũng sẽ không nhớ tới, vì sao không giấu đi. Tại sao nương lại làm như thế!"

Lại lần nữa vào núi, Thẩm Niệm lập tức vận chuyển dị năng, thân thể trở nên thư giãn, lỗ chân lông trên người đều bị mở ra.

Khoai lang đỏ trong đất phải thu hoạch, Thẩm Tứ là người làm biếng, Thẩm Nhị chỉ đành ở lại nhà thu khoai lang đỏ.

Một giờ sau, Thẩm Niệm mở mắt ra.

Dị năng vẫn chưa thăng cấp làm nàng có chút thất vọng.

Cũng may đã đến cực hạn, có lẽ thêm một thời gian

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip