Chương 101: Gặp lại (2)
Rất ít bộ lạc sống gần biển, đa số đều cư trú sâu trong rừng nơi có nhiều động vật lớn và cây cối đa dạng, vì vậy chạy cả buổi sáng Thái Linh cũng không gặp được thú nhân nào khác.
Bờ biển của vùng đất này rất dài, có khá nhiều núi đá nhỏ mọc lên chặn lối đi, có khi còn bị núi ngăn trở. Muốn băng qua cần phải vượt núi, may mắn Bái Xẻo rất khỏe, leo đèo lội suối đối với nó không thành vấn đề.
Bái Xẻo thì ổn, nhưng Bảo Long không ổn. Hắn bay theo cô gần như không nghỉ ngơi, đến trưa đã thấm mệt. Vì vậy, Thái Linh đành phải dừng lại. Vị trí họ nghỉ chân là trong rừng.
Thái Linh muốn thay đổi bữa ăn bèn mang Bái Xẻo cùng đi săn, lúc trông thấy gà rừng hai mắt cô phát sáng. Cùng lúc ấy, Bảo Long đi săn thú lớn.
Bảo Long thấy cô thèm thuồng loại thịt thú đó bèn bảo:
"Không bắt được đâu, loài thú này tuy nhỏ nhưng tốc độ cực nhanh, trong rừng thú nhân không bao giờ đuổi kịp nó."
Thái Linh nghĩ tới cung tên. Trước đó, cô tranh thủ lúc Bảo Long đi săn thú lớn làm cung tên, sau đó cùng Tà Khuyết bắt đầu đi săn. Ẩn nấp, chờ thời cơ, giương cung, khóa mục tiêu và hạ gục nó, Thái Linh làm vô cùng trơn tru.
Khi Bảo Long quay lại, hắn kinh ngạc phát hiện Thái Linh bắt được gà, loại thú mà có chạy đứt hơi chưa chắc hắn đã săn được một con.
Hắn hỏi:
"Sao cô bắt được nó hay vậy?"
Thái Linh mỉm cười chỉ cung tên:
"Tôi dùng vũ khí đi săn."
"Vũ khí đi săn? Cô làm bằng cách nào?"
Hắn nhìn cung tên, hai mắt phát sáng ngó nghiêng. Thứ này được làm từ cây tre, nhẹ tênh trông không có tính sát thương, sao Thái Linh có thể biến nó thành vũ khí đi săn được chứ?
"Cô đừng lừa tôi."
Hắn không tin.
Thái Linh mỉm cười đáp:
"Anh muốn xem không?"
"Đương nhiên."
Thái Linh nhìn con gà được làm sạch, bên cạnh là thịt thú do Bảo Long mang về. Thức ăn mặn đã có, nhưng vẫn chưa có rau ăn kèm. Thái Linh không thích một bữa ăn chỉ có toàn thịt.
Sau khi săn được một con gà, cô đi xung quanh mở dị năng tìm kiếm thực vật để nấu cùng. Cô tìm được gừng, và một loại quả màu trắng nhìn như quả nho, nhưng khi hái xuống nghiền nát vị nước của nó ngọt lợ như bột ngọt.
Thái Linh dựa vào dị năng nên biết được nó không có độc, cô quyết định dùng làm gia vị để nấu gà.
Cô đứng dậy, đi tìm rau dại tiện thể mang Bảo Long, để hắn nhìn xem tác dụng của cung tên.
Bọn họ để đồ ăn lại cho Bái Xẻo canh chừng, nó là động vật ăn cỏ nên không thèm đếm xỉa đến thịt thú, hơn nữa họ cũng không đi xa nên chắc không sao.
Hai người đi vào rừng, rất nhanh liền nhìn thấy một bầy gà, loại thú này khó bắt, tốc độ sinh sản cũng nhanh, nên rất dễ bắt gặp chúng trong rừng.
Thái Linh làm động tác 'suỵt' với Bảo Long, tìm vị trí, giương cung bắn.
Vút.
Mũi tên bay ra ngoài, tạo thành một vòng cung tuyệt đẹp, chính xác hạ gục con mồi.
Bầy gà thấy bạn mình ngã xuống, gào lên ầm ĩ, chạy tứ tán.
Bảo Long nhìn xem cả quá trình không dám chớp mắt một giây nào, thời gian hạ gục con mồi của Thái Linh cực nhanh, còn không tốn sức.
"Cô..." Miệng Bảo Long run run.
Thái Linh chạy nhanh đi nhặt con gà bị cô bắn xuyên cổ, rồi nói với Bảo Long: "Muốn hạ gục được con mồi nhanh nhất, cần bắn trúng điểm yếu của nó. Cung tên bằng tre rất yếu, nên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền