ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bị Xem Là Tà Thần Ở Thế Giới Thú Nhân

Chương 104. Tự tạo ấn Tà thần

Chương 104: Tự tạo ấn Tà thần

Sau một đêm nương nhờ ngôi nhà xinh đẹp của nhóm Ưng Phan, sáng hôm sau, các thú nhân dậy sớm, đi ra ngoài, liền bất ngờ khi thấy mấy chiếc bẫy đào quanh nhà, đều đầy ắp động vật.

Các thú nhân chưa bao giờ nhìn thấy cảnh giết thú, mà không cần dùng sức thế này. Bọn họ túm tụm lại với nhau, không ngừng bàn tán.

Lang Điểu:

"Thú nhân Tà thần giỏi quá!"

Mã Điểu:

"Sao họ nghĩ ra được biện pháp này vậy?"

Lộc:

"Đêm qua là đêm đầu tiên chúng tôi ngủ ngon nhất từ khi đến vùng đất này, không bị con thú nào làm phiền. Hóa ra là chúng đã chết hết ở đây."

Ý:

"Thú nhân Tà thần thật đáng sợ!"

Hai thú nhân Lang Điểu nhìn nhau, đêm qua họ đã bàn bạc với nhau rất nhiều, giờ nhìn thấy những cái bẫy thần kỳ thế này, ý nghĩ càng trở nên kiên định hơn. Cả hai cùng đứng lên đi vào nhà sàn tìm gặp Ưng Phan.

Một người trong số họ lên tiếng:

"Ưng Phan, chúng tôi thành thật xin lỗi vì khi xưa đã đối xử với cậu không tốt, bây giờ cả bộ lạc chỉ còn lại hai người chúng tôi, không biết đi đâu, nên đến đây xin được quy phục thú nhân Tà thần."

Ưng Phan không tỏ ra vui mừng, hay chào đón, hắn lạnh nhạt nói:

"Chúng tôi là thú nhân Tà thần, trừ khi hai người chấp nhận trở thành thú nhân Tà thần, thì mới có thể đi theo chúng tôi."

Hai thú nhân nhìn nhau, rồi nhìn Ưng Phan, sau đó lấy ra dao đá, trước con mắt kinh ngạc của Ưng Phan, họ tự đâm vào mi tâm của mình.

"Hai người!" Ưng Phan giật bắt, vội ngăn họ lại, nhưng đã muộn, dấu hiệu Tà thần đã được tạo.

Một thú nhân Lang Điểu chảy nước mắt, nói với Ưng Phan:

"Đau thật, lúc đó chắc cậu rất đau?"

Ưng Phan sững sờ nhìn hai người thú nhân trong tộc mình, sống mũi hắn cay cay. Không ngờ khi còn sống hắn lại nhìn được cảnh này, những thú nhân từng khinh thường Tà thần, cuối cùng lại tự biến mình thành Tà thần.

Giọng Ưng Phan nghèn nghẹn:

"Hai cậu, đâu cần phải làm đến thế."

Một thú nhân nhịn đau cười nói:

"Chúng tôi muốn đi theo Tà thần, muốn thì phải có thành ý chứ, đúng không thủ lĩnh!"

Thú nhân còn lại cũng trịnh trọng gọi Ưng Phan: "Thủ lĩnh!"

...

Trong khi đó, ở một nơi khác, Thái Linh và Bảo Long đang trên đường đi tìm người.

"Bảo Long có chuyện gì sao?"

Thái Linh bèn hỏi.

Bảo Long ấp úng:

"Xin lỗi... vì đã yêu cầu quá đáng như thế!"

Thái Linh ngạc nhiên:

"Nãy giờ anh nói gì, tôi nào nghe được yêu cầu quá đáng chi đâu?"

Bảo Long nhíu mày:

"Tôi xin cô... chỉ tôi phân biệt thảo dược."

Thái Linh gật đầu, thắc mắc:

"Ừ, nhưng điều đó thì có gì quá đáng?"

Bảo Long trừng mắt nhìn cô, lớn tiếng nói:

"Sao cô lại nói thế, điều đó rất quá đáng, phân biệt được thảo dược là tuyệt học của dược sư, người ngoài hỏi xin là không phải phép."

Hắn cúi mặt tỏ ý ăn năn:

"Tôi sơ ý mới hỏi ra điều đó, cô đừng để bụng."

Thái Linh nhíu mày, khó hiểu:

"Hỏi về phân biệt thảo dược sao lại không phải phép? Điều mình không biết, muốn biết thì phải hỏi, người ta hào phóng người ta cho, không thì họ sẽ lắc đầu, chỉ thế thôi anh xin lỗi làm gì?"

"Cô..." Bảo Long chớp mắt.

"Ở tộc của cô, y sư hình như rất thoải mái?"

Thái Linh sửa lời hắn:

"Tôi là dược sư, khác y sư."

Bảo Long liền gọi lại.

Khi này Thái Linh bỗng nhớ ra một điều, bèn hỏi:

"Hình như bộ lạc của anh không có y sư?"

Bảo Long lắc đầu: "Muốn có y sư

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip