ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 107: Cứu tinh.

Chỗ Vương đang ở là trong một khe núi nhỏ. Lúc tới nơi, Thái Linh khá bất ngờ, vì trong khe núi không chỉ có một thú nhân như Vương nói, mà còn có mười thú nhân khác, một nửa bịt kín toàn thân như Vương, một nửa thì già nua không còn sức lao động.

Khi thấy Vương trở về, các thú nhân già đều nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu, sau đó một thú nhân lên tiếng:

"Chỗ chúng ta có người bị bệnh truyền nhiễm, cậu còn mang người về đây làm gì, không sợ họ cũng bị nhiễm bệnh à?"

Một thú nhân khác thiện tâm nói với Thái Linh:

"Giống cái và thú nhân kia, mau mang tiểu thú nhân rời khỏi đây đi, trông bộ dạng mấy người hình như không có bệnh tật gì, chỗ chúng ta có người bị bệnh về da, ở lại không tốt."

Thái Linh nhìn họ, thông qua dị năng cô biết các thú nhân già ở đây đều bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng.

Vương nghe vậy liền cười nói:

"Cô ấy là y sư."

Đột nhiên có thú nhân già bật cười, nói với Vương:

"Cậu không cần phải an ủi mấy người già chúng ta, y sư nào dễ tìm như thế."

Vương vội vàng giải thích:

"Cô ấy không phải là y sư bộ lạc Hạc Điểu, mà thuộc một bộ lạc khác."

Một thú nhân bịt kín toàn thân lên tiếng:

"Cảm ơn cậu, nhưng không cần tìm người giả dạng y sư về đây an ủi chúng tôi đâu."

"Không phải, cô ấy là y sư, tôi không tìm ai đóng giả hết..."

Thấy Vương bối rối giải thích nhưng ai cũng không tin, Thái Linh kéo hắn lại và hỏi:

"Người mà anh muốn tôi cứu đâu?"

Vương chỉ vào trong góc, nơi đó có một giống cái đang ngồi dựa lưng vào tường, chân cô cong vòng một cách quái dị.

Thái Linh bước lại gần giống cái, cô ấy rất gầy, phần bụng hơi nhô lên, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt mệt mỏi ngước nhìn cô.

Môi giống cái khô tới mức xuất hiện vết nứt, nước da sạm đen thiếu sức sống. Thái Linh vội dùng dị năng chuẩn đoán. Giống cái này đang mang thai, nhưng do dinh dưỡng không đủ nên rất yếu, đã vậy cơ thể còn thiếu muối nghiêm trọng, nếu không cung cấp muối và thức ăn bổ sung dinh dưỡng ngay, không chỉ đứa con chết mà người mẹ cũng không xong.

"Tại sao lại để một giống cái mang thai ở trong tình trạng này?"

Thái Linh nhịn không được quát lên.

Vương đi tới, buồn bã nói:

"Cô ấy là bạn đời của tôi, nhưng do cơ thể tôi đang bị bệnh nên không dám lại gần cô ấy, mấy nay cô ấy ăn gì cũng nôn, tôi không biết phải làm sao hết."

Thái Linh bực mình lườm Vương:

"Chỉ vì bản thân bị bệnh mà không dám lại gần người bạn đời của mình hả? Còn nữa vì sao lại để cô ấy bị gãy chân?"

"Khi trước cô ấy đi hái rau dại, bị trượt chân ngã xuống vách núi."

Nghe đến đây, Thái Linh đã hiểu phần nào sự tình.

Lúc này, một thú nhân già lên tiếng nói đỡ cho Vương:

"Đáng lẽ ra Triều phải bị bỏ rơi vì bị gãy chân, nhưng Vương không làm thế, nguyện chăm sóc cô ấy, chỉ là sau này Vương nhiễm bệnh nên cả hai mới phải rời khỏi bộ lạc."

Thái Linh khi này mới nhìn Vương thuận mắt hơn, ít nhất hắn vẫn thương yêu người bạn đời của mình mặc cho cô ấy bị thương nặng như vậy.

Triều – giống cái cũng mở miệng, khó khăn nói:

"Đừng trách anh ấy, anh ấy không có tội tình gì."

Thái Linh vội khuyên ngăn Triều:

"Đừng nói chuyện, hiện tại cô rất yếu, nên nằm yên."

Thái Linh kiểm tra chân cho Triều, nguyên nhân chân cô cong vẹo dị dạng là do lúc bị thương không ai

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip