ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bị Xem Là Tà Thần Ở Thế Giới Thú Nhân

Chương 109. Bát canh xương

Chương 109: Bát canh xương

Vương làm theo lời Thái Linh, đi săn thú, tìm một nơi mát mẻ, lấy phần xương cho chút muối vào hầm tới khi nước đổi màu. Suốt quá trình hầm xương hắn liên tục nhìn vào nồi, muốn xem nước có đổi màu như cô nói hay không, quá trình đó khiến hắn hồi hộp như thể chờ một điều gì rất quan trọng.

Sắc mặt hắn trầm ngâm cho tới khi nước chuyển màu, khi này nụ cười mới xuất hiện. Một sự việc Thái Linh nói đã đúng, điều này càng chứng tỏ, cách của cô có tác dụng.

Hắn uống một chút nước canh, béo ngậy và rất thơm, còn có vị mặn của muối. Hai mắt Vương sáng lên, chưa bao giờ hắn uống canh ngon thế này, đây là lần đầu tiên, cũng là lần đầu hắn dùng xương thú nấu theo kiểu này, loại xương động vật sau khi lấy hết thịt sẽ bị ném đi, chưa từng có thú nhân nào trong bộ lạc thử nấu theo cách này, thật không ngờ xương lại có thể tạo ra món ăn ngon đến vậy.

Hắn vội vàng mang về hang động, lúc đi vào mùi thơm từ bát canh hầm xương lan ra khắp vách núi.

Các thú nhân tò mò nhìn nồi đá Vương đang ôm trên tay, có kẻ hiếu kỳ hỏi:

"Cậu mang theo cái gì vậy?"

Vương nấn ná một chút sau đó dè dặt trả lời:

"Đây là canh được nấu từ xương thú, có thêm chút muối lúc nãy giống cái kia đưa cho tôi."

Các thú nhân già nghe vậy vội quát lên:

"Cậu làm bậy, mau ném đi, cái thứ vớ vẩn đó lỡ như là thuốc độc thì cậu phải làm thế nào? Cho Triều ăn có khi giết cả cô ấy lẫn đứa con trong bụng, khi đó cậu đừng hối hận."

Vương đáp lại:

"Cháu thử rồi, không bị sao hết, còn rất ngon."

Các thú nhân già vẫn rất ương bướng, liên tục bảo hắn vứt đi. Cơ thể Vương đang bị nhiễm bệnh nên các thú nhân không dám lại gần, nếu không họ đã xông lên cướp nồi canh của hắn, rồi ném ra ngoài.

Thấy bạn đời của mình bị trách mắng, Triều mệt mỏi lên tiếng:

"Anh đem nó qua đây đi."

"Triều, cô hồ đồ, quá hồ đồ!"

Các thú nhân già đỏ mắt tía tai quát, bực mình đến độ cơ thể gầy nhom run lên.

Triều cười nói:

"Cháu tin Vương, xin các ông đừng ngăn cản."

Các thú nhân già chỉ đành mặc kệ. Vương mang nồi canh tới, vẫn không dám đến gần bạn đời, đặt xuống đất rồi vội lùi lại.

"Em uống đi, anh thử rồi không có độc, hương vị khá ngon."

Triều cười nhìn hắn, không chút nghi ngờ, cô nâng nồi đá lên, uống từng chút một. Ngụm canh đầu tiên đi vào miệng, cả khoang miệng đều ngập tràn mùi thơm của thịt, mùi này không gây khó chịu như thịt nướng mà Vương thường đưa cho cô ăn, cô còn cảm nhận được hương vị béo ngậy, màu sắc rất đẹp, có vị mặn của muối.

Bát canh này quá ngon, ngon gấp nhiều lần những bát canh cô ăn ở bộ lạc khi trước.

Triều cười đến độ hai mắt híp thành một đường thẳng, nói với Vương:

"Ngon quá, anh cũng ăn thử đi."

Thấy bạn đời ăn ngon lành như vậy, Vương xúc động, vội vàng xua tay:

"Em ăn đi, anh ăn rồi."

Các thú nhân quấn da thú cũng rất hiếu kỳ, không biết món canh như nào lại khiến Triều khen đến vậy, mùi cũng rất thơm. Nhưng nhớ tới giống cái kỳ lạ không rõ thân phận tự xưng là y sư kia, họ không dám thử, chỉ đành quay mặt đi, mắt không thấy bụng chẳng đói, miệng không thèm, nhưng mùi hương quá hại người, khiến bọn họ nuốt nước bọt không ngừng.

Khi này không ít thú nhân nghĩ bụng: giống cái đó mà rõ thân phận, canh này họ nhất

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip