Chương 111: Truyền nghề
Thái Linh mang hai thú nhân lạ đi vào bộ lạc, thu hút sự chú ý của các thú nhân Nhật Điểu. Cô không nhìn những người xung quanh, nhắm thẳng đi tới chỗ Lạc Nhật. Từ khi cô đi vào, Lạc Nhật chưa một lần bày ra sắc mặt tốt. Thái Linh biết hắn không vui vì bản thân đi qua đêm, không nghe lời quay về lúc trời tối. Nhưng chuyện tìm người quá gấp, hơn nữa cô không phải là thành viên bộ lạc Nhật Điểu, có xảy ra chuyện gì cũng không ảnh hưởng tới bộ lạc hay cá nhân Lạc Nhật, nên Thái Linh không cảm thấy mình có lỗi gì.
Cô bơ đi cảm xúc của người trước mặt, cười nói:
"Trên đường đi tôi gặp hai thú nhân này, họ bị bệnh, cần giúp đỡ, không còn chỗ nào tốt hơn, chỉ đành phiền anh cho họ ở ké một thời gian."
Lạc Nhật không vui, nhưng cũng không từ chối, cũng chẳng đồng ý.
Thấy vậy, Thái Linh khá khó xử. Đột nhiên Bảo Long nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng, bô bô nói:
"Tộc trưởng cô ấy chữa được cả vết thương gãy tay gãy chân, giống cái này bị gãy chân lâu rồi sinh tật, cô ấy cũng chữa được."
Lời này quả nhiên khiến sắc mặt Lạc Nhật thay đổi, nhưng chỉ một lát, sau đó càng đen hơn. Thái Linh không tài nào lý giải nổi vì sao hắn lại bày ra bộ dáng này, cô quy tất cả là do bản thân không quay lại theo yêu cầu khiến hắn không vui.
Thái Linh chỉ đành căng da mặt tiếp tục nói chuyện:
"Bảo Long nói đúng, nhưng tôi cần một chỗ an toàn cho họ ở lại, quá trình chữa trị tốn rất nhiều thời gian và yêu cầu một nơi an toàn tuyệt đối, nếu không sẽ khó thành."
Sau một hồi im lặng, cuối cùng Lạc Nhật cũng phản ứng, hắn gật đầu. Thái Linh thở phào, mang Vương và Triều tới một nơi sạch sẽ.
Trong khi đó, các thú nhân trong bộ lạc Nhật Điểu đều đã nghe được lời Bảo Long nói, vây quanh cô, tò mò nhìn chân Triều.
Triều vốn rất tự ti với đôi chân cong vòng xấu xí của mình, khi bị các thú nhân khác quan sát, cô xấu hổ không dám ngẩng đầu lên.
Thái Linh phát hiện ra điều này, thay vì xua đuổi người xem, cô khuyên Triều:
"Đừng ngại, không có gì phải ngại cả, bệnh tật là chuyện thường tình."
Nói rồi cô còn hài hước chỉ vào khuôn mặt có sẹo của bản thân:
"Cô nhìn nè, tôi cũng có một bệnh, rất xấu xí."
Triều khi này mới lên tiếng hỏi:
"Sao cô không chữa trị đi?"
Thái Linh mỉm cười đáp:
"Tôi mới tới nơi này, vẫn chưa tìm ra được dược liệu thích hợp."
Nghe vậy, Triều tò mò hỏi về nơi cô tới. Ngay khi nghe Thái Linh kể cô đến từ bên kia biển lớn, Triều cũng giống như các thú nhân khác đã nghe về chuyện của cô trước đó, đầy sùng bái, kinh ngạc và thán phục.
Sau khi kể chuyện xong, thấy Triều đã dần quen với không khí nơi này, Thái Linh bắt đầu vào chuyện chính, nghiêm túc nói với Triều:
"Bây giờ tôi sẽ tiến hành bẻ chân cô, nắn lại lần nữa, rất đau, cô chịu được không?"
Triều mím môi gật đầu. Cơn đau do gãy chân cô đã từng chịu qua thật sự rất khó quên, nếu được cô không muốn phải nhớ lại thêm lần nào, nhưng vì tương lai có thể đi lại, cô nguyện chịu thêm một lần nữa.
Xác định Triều chấp nhận phương thức chữa trị của mình, Thái Linh đứng lên nhờ Bảo Long mang mình đi tìm dược liệu. Cô dựa vào chức năng chỉ đường của mũi tên, tìm được quả trắng cần dùng để bó bột.
Gần nơi có thuốc bó bột, cô tìm được hoa đỏ và một loại hoa màu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền