ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 120: Thuần ngựa

Trong ánh sáng vàng ấm áp của buổi chiều mùa hạ, từ trong một khoảng rừng rậm, một nhóm thú nhân có cánh bay ra, tiến sát lại gần nhóm thú ngựa đang thiu thiu ngủ.

Tiếng động lớn đánh thức thú ngựa, theo phản xạ chúng chạy toán loạn khắp nơi, lao vào rừng cây. Bất ngờ có mấy con bị vấp dây ngã, những con chạy theo sau ngã chồng lên người con trước. Ngã đau lại đè lên nhau khiến thú ngựa không thể đứng lên ngay được, quẫy đạp lung tung đánh vào cơ thể đồng loại, càng khiến bọn chúng không đứng lên nổi.

Thái Linh không cho người xông lên ngay, cô lựa thời cơ tóm những con bị đạp đến mức không thể cựa quậy nổi, trói gô bốn chân chúng lại tha ra khỏi nơi hỗn loạn. Cùng lúc đó, một số con máu chiến đều bị các thú nhân có cánh xử lý, hoặc mũi tên làm bị thương.

Đến khi trời tối, toàn bộ ổ ngựa đã bị tiêu diệt. Các thú nhân lạc loài lần đầu chiến đấu theo hình thức này vô cùng bất ngờ. Bọn họ tự tay tiêu diệt một ổ ngựa lớn, loài thú này khi trước chỉ cần nhìn thấy họ liền bỏ chạy hoặc né thật xa, thì giờ đây không cần quá nhiều công sức đã tóm gọn cả ổ.

Phí lần đầu tiên tham gia săn bắt kiểu này cũng không giấu nổi sự hào hứng. Trước kia đi săn thú hắn chỉ biết xông vào đánh giết con mồi, nào biết dùng bẫy, bây giờ đã khác, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, hắn học được cách quan sát, đưa ra kế hoạch, thiết kế bẫy rập, cuối cùng là đưa con mồi và chỗ chết một cách nhanh gọn, và nhẹ nhàng không gây tổn thương cho chính mình. Thú nhân Tà thần quá khôn ngoan, họ vượt xa sự hiểu biết của hắn. Khi trước trở thành thú nhân Tà thần là nỗi sợ hãi, thì giờ Phí lại thấy trở thành thú nhân Tà thần chính là điều may mắn, sự khôn ngoan và quyết định sáng suốt.

Trời tối, lửa trại được đốt lên, toàn bộ thú ngựa đều bị trói vào cây lớn không thể chạy. Mọi người ăn uống no say mừng một buổi đi săn thành công. Vương đưa bát canh hầm đến cho Triều, hào hứng kể cho bạn đời nghe cuộc đi săn vĩ đại nhất trong đời mình.

"Em biết không, sau khi nhận được thông tin nhóm Thái linh đã thiết kế xong bẫy rập, Ưng Phan ra hiệu cho bọn anh hành động, bay lên cao và sàn xuống dùng móng vuốt cào vào lưng thú ngựa, sau đó lùa chúng tản ra tứ phía, đuổi vào rừng."

Càng nói mắt Vương càng sáng.

"Lũ thú ngựa vấp phải dây ngã nhào ra đất, con này nối tiếp con kia chồng lên nhau rồi tự tổn thương nhau đến độ không thể đứng lên nổi, nhiều con còn bị đạp đến ngất xỉu, sau đó mọi người chỉ việt lôi ra và trói lại. Con nào bạo hơn muốn tấn công hay bỏ chạy đều bị các thú nhân hạ gục. Cuộc đi săn với số lượng thú nhân và thú ngựa chênh lệch lớn thành công một cách nhanh chóng còn không có thương vong, đã vậy chẳng mất sức quá nhiều..."

Thấy bạn đời hăng say kể, Triều cũng muốn được tham gia với bọn họ, cô nói với Vương:

"Nếu chúng ta đem cách này nói cho bộ lạc, mọi người có tin không?"

Vương im lặng, lát sau hắn đáp:

"Tin hay không không quan trọng, quan trọng đây là cách của thú nhân Tà thần, chúng ta sao có thể ăn cướp của họ được."

Triều gật đầu, cô suy nghĩ cạn quá, bọn họ giúp đỡ hai vợ chồng cô, cô lại còn muốn lấy cách săn thú của họ cho bộ lạc thật là quá quắt.

Triều thở dài: "Thật đáng tiếc, nếu tộc chúng ta

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip