Chương 124: Bảo Long tới
Bảo Long cùng với thú nhân trong tộc mình đi tới bên ngoài rừng chết. Nhìn cánh rừng rậm rạp âm u, hai thú nhân hơi sợ hãi, không dám nâng chân bước vào.
Một thú nhân đi theo Bảo Long lên tiếng:
"Chúng ta có nên đi vào không? Khéo khi Thái Linh đã chết đâu đó trong kia rồi, hai ta vào đó không những không tìm được người, còn bỏ mạng trong kia."
Bảo Long không vui, dùng ánh mắt sắc lẻm lườm đồng đội của mình.
"Chưa đi vào mà anh đã nói vậy, ít nhất cũng phải vào trong nhìn tình hình rồi mới quyết định được."
Thú nhân nghe Bảo Long nói vậy chỉ có thể cúi đầu im lặng.
Bên cạnh Bảo Long còn một thú nhân khác, hắn chính là thú nhân từng bước chân vào rừng chết. Người này quay qua nói với Bảo Long:
"Đi thôi, chúng ta phải tìm được chỗ dừng chân trước khi trời tối."
Cả ba đi vào trong. Nhờ có thú nhân rành đường, họ mới có thể tránh được những chỗ nguy hiểm. Nhưng thời gian càng kéo dài, thú nhân dẫn đường càng lo lắng, bởi vì hắn chưa từng đi vào quá sâu trong rừng chết.
Đến ngày thứ hai, đang lúc loay hoay chọn đường đi, ba người bọn họ nghe thấy tiếng thú gầm lớn.
Ba thú nhân sợ hãi quay đầu muốn chạy, nhưng lát sau họ trông thấy một con thú háu ăn mang theo một cơ thể đầy máu, chạy nhanh như thể đang trốn kẻ thù, còn nhằm về hướng bọn họ. Cùng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng vó ngựa phi nước đại.
Ba thú nhân không thể chạy kịp tốc độ của thú háu ăn, bèn leo lên cây để trốn.
Phía dưới, một con thú háu ăn đau đớn ôm bụng, vừa gào vừa chạy. Đằng sau, một con ngựa màu trắng phi nhanh đuổi theo. Ngồi trên lưng là một giống cái lạc loài với đôi tai thú màu đỏ. Thú nhân đó kéo căng vũ khí trên tay, liên tục bắn vào lưng, đầu và hai chân thú háu ăn cho tới khi hạ gục nó.
Lúc con thú háu ăn to lớn ngã xuống, cô kéo căng dây, lệnh cho con ngựa dừng lại. Tay cầm vũ khí, cô tiến lại gần con thú đầy thương tích.
Thấy nó vẫn còn thở thoi thóp, giống cái nhảy khỏi lưng ngựa, rút ra con dao bóng loáng, một nhát đâm xuống cổ thú háu ăn, tiễn nó về chầu trời.
Nhóm Bảo Long đứng trên cây cao rùng mình nhìn cảnh tượng bên dưới. Thú nhân lạc loài trong ký ức của họ là những thú nhân yếu ớt, gầy gò. Nhưng bên dưới đất giờ đây là một giống cái lạc loài mạnh mẽ, dùng vũ khí kỳ lạ hạ gục loài thú mà đến thú nhân cũng không dám đối đầu.
Vù vù.
Có tiếng vỗ cánh, một thú nhân hạ xuống bên cạnh giống cái. Hắn có đôi cánh màu vàng, lông vàng, là chủng thú nhân chưa từng xuất hiện trên mảnh đất này.
"Cô làm tốt lắm."
Hắn khen giống cái.
"Một mình có thể hạ sát được một con thú háu ăn đúng là không tồi."
Giống cái đó mỉm cười, đi tới rút những mũi tên trên cơ thể thú háu ăn ra, nói:
"Không có loại xương thú nào làm mũi tên cứng được như xương loài thú háu ăn, hơn nữa móng vuốt của nó rất sắc, tôi muốn săn chúng để làm vũ khí."
Thú nhân bên cạnh cô ta than thở:
"Mấy nay mọi người biết tác dụng của xương và móng vuốt thú háu ăn, liền tranh thủ kết đội đi săn chúng, bây giờ toàn bộ thú háu ăn trong khu rừng này nghe thấy tiếng vó ngựa là bỏ chạy. Mọi người đang biến một loài thú hung dữ thành bầy thú nhút nhát rồi đó."
Giống cái mỉm cười ra lệnh cho thú nhân: "Đứng đó làm gì, mau giúp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền