ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bị Xem Là Tà Thần Ở Thế Giới Thú Nhân

Chương 151. Gặp lại Hùng Điểu

Chương 151: Gặp lại Hùng Điểu

Nếu như Bích Ngư gặp được một tộc thú nhân nào đó xa lạ, có lẽ bọn họ sẽ e dè, sợ hãi đôi chút. Nhưng vì gặp lại nhóm Ưng Phan, bọn họ không hề sợ hãi, thậm chí còn lên tiếng cười nhạo.

"Mày ra oai cái gì? Đã từng là thú nhân được bọn này đem về để sinh con đẻ cái, nào có quyền lên tiếng. Hôm nay nếu đã gặp nhau ở đây, một là mày cút, hai là có thể trở về bên bọn tao tiếp tục sinh con đẻ cái."

Ưng Phan nghe những lời hống hách phát ra từ miệng các thú nhân mình ghét, liền cảm thấy vô cùng khó chịu. Hắn nhớ lại cách mà Ngọc từng nói để hạ gục một giống cái Bích Ngư: nhổ vây trên đuôi cá của họ, rảy máu vào mặt, như thế kỹ năng ma mị của họ sẽ biến mất trong vòng bảy ngày.

Cùng lúc ấy, thấy Ưng Phan không có phản ứng gì, Uyển chạy lên trước, bắt đầu mở miệng nói những lời kèm theo kỹ năng nhằm mê hoặc và xóa đi ký ức của Ưng Phan.

Ngay khi cô ta hành động, Ưng Phan hét lớn khiến Uyển giật mình, lùi lại.

Kế tiếp, Ưng Phan ra lệnh cho các thú nhân đi theo mình:

"Bắt lấy bọn họ, đánh vào chân, bịt miệng họ lại, không cho nói. Làm ngay, đừng thấy họ là giống cái mà thương hại, đều là lũ ma quỷ cả."

Ngay khi hắn dứt lời, các thú nhân xông lên, nhanh chóng chế trụ toàn bộ giống cái có mặt ở đó, bịt miệng bọn họ lại, không nhân nhượng đánh vào đôi chân yếu ớt. Các giống cái Bích Ngư ăn đau, bèn hóa về lại đuôi cá, giãy đành đạch trên mặt đất.

Ưng Phan không cho nhóm Bích Ngư một phút giây chuyển mình nào, hắn chỉ các thú nhân xé rách vây cá, rảy máu lên mặt bọn họ.

Chờ làm xong mọi việc, những thú nhân Hùng Điểu từ lâu bị khống chế đột ngột ôm đầu rên la, sau đó dần nhớ lại mọi chuyện.

Tộc trưởng Hùng Điểu nhìn thấy Ưng Phan liền gào lên:

"Mày chưa chết?"

Ưng Phan nhìn ông ta, bật cười:

"Sao ta có thể chết dễ dàng như vậy được."

Ưng Phan đi về phía gã. Nhóm thú nhân còn sót lại của Hùng Điểu bây giờ trong mắt Ưng Phan chẳng là gì, nhưng hắn cũng không muốn làm bẩn tay vì giết bọn này, bèn chỉ về một phương, nói:

"Y sư của bộ lạc các ông đang một mình hưởng thụ sự cung phụng của một bộ lạc lớn nơi này. Ngày đó vốn dĩ cô ta có cách thoát khỏi rạn san hô nhưng lại không muốn mang theo các thú nhân trong tộc, một mình tự trốn đi hưởng thụ. Bây giờ các bộ lạc trên vùng đất này đều tôn cô ta là thần sáng thế, quỳ dưới chân xin được cô ta chúc phúc."

Ưng Phan trào phúng:

"Thật uổng công các người lo lắng, chăm sóc cô ta. Đến lúc xảy ra chuyện, cô ta bỏ đi một mình, sống hạnh phúc một mình, quên luôn nguồn cội của bản thân. Bộ lạc Hùng Điểu đúng là đen đủi khi nuôi lớn một giống cái như vậy."

Nghe Vi dám bỏ rơi bọn họ, tộc trưởng Hùng Điểu nhịn không được, gằn giọng quở trách:

"Con khốn đó! Năm xưa để được như bây giờ, nó dám ra tay giết chết y sư tiền nhiệm, giờ còn tự mình xưng là thần giáng thế, nói mà không biết nhục!"

Lời của hắn khiến cho các thú nhân Hùng Điểu khác khiếp sợ, hỏi dồn.

Năm xưa, theo như lời thông báo của tộc trưởng, y sư tiền nhiệm do đi hái thuốc bất cẩn ngã xuống vách núi, xác cũng không tìm được. Khi đó mọi người có chút đau buồn, nhưng Vi lên thay còn tôn trọng các thú nhân hơn y sư tiền

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip