Chương 153: Xin đừng mang chúng tôi quay lại vùng nước
Thái Linh đang chỉ đạo mọi người làm chuồng nhốt những con thú nhỏ họ bắt được, bỗng giật mình khi nghe thấy âm thanh có thứ gì đó ném trên mặt đất. Cô hốt hoảng nhìn lại.
Ưng Phan cùng các thú nhân mang theo hơn mười giống cái Bích Ngư quay về bộ lạc. Một nhóm thú nhân có mái tóc màu xanh nhạt, đuôi cá màu xanh bị ném xuống đất. Đây chính là người cá trong truyền thuyết.
"Đây là?" Cô hỏi Ưng Phan.
Hắn đáp:
"Tộc Bích Ngư từng bắt bọn anh khi ở trên biển."
Nói rồi hắn bảo người đi gọi Ngọc tới.
Cùng lúc ấy, Kim và Ngọc xuất hiện. Hiện tại hai người bọn họ đang tìm hiểu nhau, chờ một thời gian nữa sẽ xin tổ chức đám cưới. Ngọc thường xuyên dùng hai chân đi bộ trên cạn, nên lớp da chân hiện tại vô cùng cứng cáp nhờ vậy tốc độ đi đường của cô nhanh hơn, còn khá vững vàng.
Lúc nhìn thấy các thú nhân đồng tộc, Ngọc sửng sốt. Thông qua vô số vết máu loang lổ trên mặt họ, Ngọc biết nhóm giống cái này đã bị Ưng Phan phong bế kỹ năng mê hoặc, thôi miên xóa ký ức.
Ngọc hỏi:
"Tộc trưởng sao anh lại bắt được họ?"
Các giống cái Bích Ngư hiếm khi lên bờ, đã thế vùng rừng chết cách khá xa các rạn san hô, hai bên rất khó gặp được nhau, sao lại để Ưng Phan bắt được.
Ưng Phan đáp:
"Là bọn họ tự bò lên bờ rồi đi về hướng này, bị ta vô tình gặp được. Vốn không muốn động chạm tới bọn họ nhưng nào ngờ họ lại giám dùng kỹ năng mê hoặc, muốn lần nữa thao túng ta, nên ta liền mang tất cả về đây. Ngọc cô muốn ta làm gì với những giống cái này?"
Ngọc bất ngờ nhìn Ưng Phan, cô hiện đã là thú nhân của Tà thần, không còn liên quan đến Bích Ngư, sống chết của Bích Ngư cô chẳng có quyền quyết định, nhưng vì sao Ưng Phan lại hỏi ý kiến của cô.
"Tộc trưởng anh có ý gì?"
Ưng Phan thẳng thắn:
"Đây là những chị em của cô, tuy bây giờ cô theo Tà thần, nhưng Bích Ngư vẫn là quê hương của cô, tộc nhân của cô nên như thế nào ta cho cô cơ hội quyết định."
Ngọc mở to mắt nhìn tộc trưởng, hành động này chẳng khác nào đang ngầm cho phép cô cứu họ. "Tôi..." Ngọc ấp úng.
"Cảm ơn tộc trưởng tin tưởng."
Ưng Phan không đáp lại, im lặng chờ đợi quyết định của cô.
Các giống cái Bích Ngư hiện tại rất yếu, chỉ có thể dùng ánh mắt để biểu đạt cảm xúc. Tất cả đều nhìn về phía Ngọc, tức giận vì cô giám đầu quân cho thú nhân trên cạn, quên đi trách nhiệm của mình.
Ngọc nhìn các thú nhân từng là chị em của mình, rồi hướng ánh mắt về phía tộc nhân mới. Ngọc thích cuộc sống hiện tại, ở nơi này cô không phải lo lắng bất kỳ điều gì, sáng sớm cùng các giống cái vào rừng tìm thức ăn, tối về ngâm mình trong bồn nước lớn, cảm giác đó rất tuyệt, cô đã xem nơi này là nhà, nên không muốn phản bội lại tộc nhân của mình.
Nhóm Bích Ngư từng làm hại các thú nhân Tà thần, cô hiểu họ, đối với các giống cái Bích Ngư, những thú nhân từng là tù nhân trong tay họ khi gặp lại chẳng được Bích Ngư để vào mắt. Nhưng cô không muốn lấy mạng ai hết.
Cô cúi xuống mở tấm da thú che miệng một người chị em ra hỏi:
"Mọi người sao lại lên bờ?"
Vừa được mở khăn che miệng ra, giống cái Bích Ngư kia gân cổ chửi Ngọc: "Đồ phản bội, chính cô đã nói cho lũ thú nhân này biết cách ngăn cản kỹ năng của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền