Chương 174: Tiếng trống giận dữ
Lạc Nhật đang ngủ nghe thấy tiếng la hét liền lao ra, thấy tình trạng của các thú nhân hắn hoảng hốt:
"Các dược sư đâu cả rồi?"
Lạc Nhật tìm một vòng không thấy dược sư bèn vào nhà Bà Bà gọi bà dậy, đáng tiếc Bà Bà không biết các thú nhân bị trúng độc gì.
Cùng lúc ấy, Mã Vằn thấy có thú nhân quay lại vội hét lớn:
"Vương anh về rồi, mau đi tìm Thái Linh, Phó đột nhiên sùi bọt mép, không biết hắn bị bệnh gì nữa!"
Thú nhân được cử quay về bộ lạc vỗ cánh bằng toàn bộ sức lực của mình. Ngay khi về tới bộ lạc, hắn trông thấy đám đông tụ tập bên cạnh đống lửa, một số khác vội chạy về hướng nhà tộc trưởng, một dự cảm không lành bủa vây lấy hắn.
Hắn hạ cánh xuống, hóa về hình người.
"Mọi người có chuyện gì vậy?"
Vương hỏi.
Vương chạy lại nhìn tình trạng thú nhân trên đất, sùi bọt mép, lên cơn co giật giống hệt những thú nhân ở trong khu rừng.
Vương vội nói:
"Mọi người không được dùng nước giếng. Có phải Phó vừa dùng nước giếng không?"
Các thú nhân nhìn nhau, bỗng một người lên tiếng, hắn vừa đi chung với Phó.
"Phó và tôi đi vệ sinh xong, theo thói quen múc nước rửa tay."
Vừa nói xong đột nhiên hắn ta cũng ngã ra đất, sùi bọt mép lên cơn co giật.
Vương hoảng:
"Không được động tới nước giếng, mau báo cho mọi người, tôi đi gọi tộc trưởng."
Hắn vừa dứt lời, bỗng có tiếng gào thảm thiết vang lên:
"Phúc anh bị sao vậy."
"Bân anh sao vậy?"
"Can anh sao thế?"
Tình hình trở nên hỗn loạn, hiện tại toàn bộ dược sư đã ra ngoài, bộ lạc của họ không có dược sư.
Lạc Nhật nhận được lời nhắn từ Mã Vằn lập tức tự chủ trương:
"Đánh trống gọi mọi người dậy."
Thùng thùng.
Tiếng trống vang lên giữa đêm đánh thức toàn bộ các thú nhân trong bộ lạc, đến những con vật ở gần đó cũng giật mình tỉnh giấc bay tán loạn.
Tiếng trống vọng tới chỗ Thái Linh, cô liền biết bộ lạc xảy ra chuyện.
Thái Linh vội vàng nhắn lại với Lạc Bình:
"Cô ở đây lo cho bọn họ, cứ phối dược theo cách của tôi, tôi về bộ lạc."
Trong khi đó, Vương vội vàng bay đi gọi người.
Ưng Phan mang Thái Linh quay lại, giữa đường gặp Vương liền kéo anh ta về bộ lạc.
Thái Linh vội vàng chạy tới kiểm tra cho các thú nhân trúng độc, gấp gáp phối dược, đáng tiếc Phó không thể cứu, bởi thời gian nhiễm độc của anh ta quá lâu.
Chứng kiến Phó chết Thái Linh giận dữ hướng về phía đầu nguồn hét lớn:
"Bọn khốn nạn!"
Ưng Phan nói với Lạc Nhật:
"Nổi trống lên, đánh thật mạnh."
Lạc Nhật gật đầu tự mình đánh trống, tiếng trống dồn dập thể hiện cho sự tức giận của bọn họ.
Họ chấp nhận đánh nhau, nhưng không muốn chơi trò hèn hạ này.
Hồi trống lớn lan đến chỗ Vi, từng nhịp dồn dập đánh vào lồng ngực ả khiến ả bất an, nhưng đâu đó trong lòng ả vẫn có tiếng nói bảo ả rằng, kế hoạch của ả thành rồi, chắc chắn thành rồi.
Tiếng trống này cũng khiến các thú nhân sợ hãi, bọn họ nhìn nhau dần dần lùi lại cách xa Vi.
"Vi y sư, chúng tôi xin phép."
Tộc trưởng Kê Điểu lên tiếng, sau đó mang người của tộc mình rời đi.
Vi hét lớn:
"Nếu ông mang người của mình đi, thì từ nay ông không còn là thú nhân bình thường nữa, mà là thú nhân Tà thần!"
Tộc trưởng Kê Điểu không đáp lời cô ta, cứ thế mang những thú nhân còn lại của tộc Kê Điểu chạy về phía rừng sâu đến chỗ các thú nhân bị thương.
Kê Điểu đi các tộc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền