**Chương 51: Quyết định đi tìm chỗ ở mới**
Trời ngày càng nắng gắt, không chỉ thú nhân mệt mỏi, cây cối mới trải qua khoảng thời gian ngập úng chưa kịp phục hồi lại phải đón nhận sức nóng khủng khiếp đến độ một số giống cây yếu nhỏ chết dần.
Hôm nay Thái Linh được Ưng Phan mang xuống khỏi nhà cây, cô đi dạo một vòng xung quanh. Cỏ dại dưới chân thưa thớt, cây cổ thụ xung quanh toàn là lá vàng úa, phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy lác đác vài phần cỏ xanh.
Cô bước tới hồ nước gần khu vực họ sinh sống, nước trong hồ giảm xuống rất sâu, cách đây mấy ngày khắp nơi đều là nước, giờ thì lại bốc hơi nhanh chóng.
Hình ảnh này khác xa trước mùa mưa, khi ấy nơi nơi đều xanh mướt mát mắt, giờ lại khô cằn thiếu sức sống, nếu tình hình thời tiết không dịu lại Thái Linh lo lắng sẽ có hạn hạn.
Ưng Phan đứng bên cạnh cô, nhìn mực nước trong hồ, mày nhíu chặt.
Thái Linh có thể cảm nhận được sự lo lắng của hắn, cô lên tiếng:
"Chúng ta nên di chuyển thôi, đừng ở đây nữa, vùng đất này khá cao nên có khả năng sẽ cạn nước sớm."
Ưng Phan đã suy nghĩ tới điều này, chỉ là ngôi nhà trên cây khá an toàn, lúc hắn và các giống đực khác đi săn, để nhóm giống cái ở nhà cũng yên tâm, nhưng tình hình thời tiết ngày càng tệ họ cần phải tìm nơi ở mới.
Ưng Phan đáp:
"Không chỉ tìm một nơi có nguồn nước tốt, mà còn phải tìm chỗ có thể tránh được thú triều."
Sự kiện thú triều chưa xảy ra, nhưng một phần dự kiến của Bà Bà đã ứng nghiệm, nhanh thôi thú triều đáng sợ đó sẽ tới, không biết khi ấy họ phải trải qua như thế nào, thay vì chờ nước đến chân mới nhảy, từ hôm nay họ nên chuẩn bị.
"Anh nói xem cơ hội tìm được một nơi tránh thú triều là bao nhiêu?"
Ưng Phan đăm chiêu, thú triều là sự tập hợp của vô số loài thú hung hãn kết thành đàn đi tìm kiếm thức ăn, không chỉ có thú nhân có khứu giác mạnh mà động vật cũng có, đặc biệt những con to lớn hung bạo, việc đánh hơi được mùi của con mồi vô cùng dễ dàng, cho nên cơ hội né thú triều của họ rất thấp, trừ khi rời khỏi vùng đất này.
Ưng Phan lắc đầu: "Rất khó."
"Nếu thế chúng ta cần chủ động phòng tránh, tốt nhất là tìm được một nơi dễ thủ khó công."
Ưng Phan quay đầu nhìn cô, Thái Linh luôn dùng những từ ngữ rất đặc biệt, nhiều khi hắn không hiểu nhưng lại đoán được ý của nó. Không ít lần nghe cô nói, hắn đều bỏ qua nhưng bây giờ thì khác, hắn muốn biết, muốn hiểu nhiều hơn.
Ưng Phan mỉm cười hỏi:
"Dễ thủ khó công là như thế nào, cô có thể giải thích thêm cho tôi được không?"
Thái Linh lần đầu nghe được Ưng Phan nói chuyện khách sáo như vậy không nhịn được bật cười, đáp:
"Anh muốn biết gì cứ hỏi, anh muốn nghe tôi nhất định sẽ nói, chỉ mong anh đừng nghĩ những điều tôi nói rất quái dị là được."
Ưng Phan chỉ vào mi tâm:
"Quái dị á, chúng ta đều như nhau cả mà."
Hiếm khi có ai đó nhắc tới vết thương đau đớn ở mi tâm lại khiến Thái Linh thấy buồn cười và nhẹ nhàng như Ưng Phan, thú nhân này nếu sinh ra ở thời hiện đại được học hành đàng hoàng có khi sẽ trở thành tầng lớp tinh anh của xã hội.
Thái Linh rất thích những người ham học hỏi và sẵn sàng đón nhận cái mới như hắn, cô nhẹ nhàng nói cho Ưng Phan nghe về 'dễ thủ khó công' là như thế nào.
"Dễ thủ khó công
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền