Chương 63: Rất xứng đáng
Ưng Phan dẫn cả nhóm theo đường hôm trước hắn đi, di chuyển xuống bên dưới vách đá. Không ai trong nhóm thắc mắc hắn mang mọi người đi đâu, tất cả đều dành cho hắn sự tin tưởng tuyệt đối.
Trải qua sinh tử, giờ đây mọi người trong nhóm Tà thần đoàn kết hơn bao giờ hết, không bao giờ nghi ngờ hành động của người mà họ tin tưởng và luôn nỗ lực hết mức để không bị bỏ lại phía sau.
Bằng chứng chính là Tà Khuyết, tuy còn rất nhỏ lại là giống cái, nhưng cô bé không hề kêu ca, cũng chẳng bắt anh, chị nào phải bế mình, kiên trì bước từng bước, đạp lên đá trơn, đá nhọn cũng không than một tiếng, kiên cường bám sát nhóm người lớn.
Thái Linh nhìn thái độ của Tà Khuyết, vô cùng hài lòng. Cuộc sống của thú nhân Tà Thần quá khắc nghiệt, nếu Tà Khuyết không cố gắng trưởng thành, cô bé sẽ tự hủy hoại mình mất.
Sau cái chết của Diễm cứ tưởng Tà Khuyết sẽ gặp phải vết thương lòng sâu sắc rồi sinh ra tính cách lãnh đạm, thậm chí là chán nản, sợ hãi với cuộc sống phía trước, nhưng không, Tà Khuyết bất giác trưởng thành chỉ trong một đêm, thành tiểu thú nhân chững chạc có khi vượt qua cả người lớn.
Tuy đau lòng cho cô bé không có được tuổi thơ trọn vẹn, nhưng Thái Linh và nhóm Ưng Phan không hề hối hận, bởi họ muốn Tà Khuyết được sống, được chứng kiến ngày mai, muốn như thế thì phải cứng lòng với con bé.
Hắn mang mọi người đi lên cầu thang đá, sau đó bước ra khu rừng hôm trước tìm được, không khí nơi này rất mát mẻ, có tiếng kêu của động vật nhỏ, thực vật vô cùng phong phú, đặc biệt nếu lắng tai còn có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ.
Thái Linh vội hỏi:
"Ưng Phan chỗ này có sông lớn hả?"
Ưng Phan lắc đầu:
"Không phải là biển."
Hai mắt Thái Linh phát sáng, dự tính của cô là hết mùa mưa sẽ đi biển làm muối, giờ thì hay rồi không cần đi đã tới nơi.
"Tuyệt quá, vậy là chúng ta đã có muối ăn."
Thái Linh nhịn không được nhảy cẫng lên. Muối là gia vị vô cùng quan trọng, có nó rất nhiều vấn đề sức khỏe sẽ được giải quyết.
Ưng Phan thấy cô vui như vậy cũng an lòng, hắn nói với mọi người:
"Chỗ này rất gần bộ lạc Tuần Điểu, để đảm bảo không ai đi vào đây, chúng ta nên lấp cửa hang này lại."
Tà Khuyết lên tiếng:
"Anh đừng lo, thú nhân Tuần Điểu sẽ không đi vào đây đâu, nơi này được cho là chỗ tà ác, ai lỡ rơi xuống sẽ bị nuốt chửng không thể quay lại."
Ưng Phan hỏi:
"Trước đây có thú nhân Tuần Điểu bước vào đây và mất tích rồi à?"
"Em cũng không biết, chỉ nghe người lớn truyền tai nhau như thế, hơn nữa chỗ này cũng bị che kín bởi sương mù nên mọi người khá ái ngại không ai dám thử xuống khám phá."
Thì ra chỉ là truyền tai nhau, nếu vậy càng phải cẩn thận hơn.
Cả nhóm đồng tình với ý kiến của Ưng Phan, một lần bị cướp chỗ ở đã quá đủ với họ, bây giờ mọi thứ phải luôn chắc chắn. Họ tìm đá lớn, lăn lại tiến hành lấp kín cửa ra vào, công trình này khá vất vả, may mắn đến khi mặt trời lặn họ thành công lấp kín cửa hang.
Vừa bước vào vùng sương mù Thái Linh liền kêu lên thích thú khi nhìn thấy vô số cây chuối đầy quả chín:
"Chuối, trời ơi nhiều quá!"
Cô nhịn không được hái xuống chia cho mỗi người một trái, bóc vỏ ăn ngấu nghiến. Vị ngọt mềm của chuối chín tự nhiên khiến cô thỏa mãn đến mức thở dài, mấy ngày qua bọn họ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền