Chương 67: Chất nhầy từ sinh vật biển
Khoảng rừng nhỏ nơi họ sinh sống có khá nhiều cây cối. Mấy ngày nay, các thú nhân đã khám phá được kha khá thực vật trong rừng, nhưng không có loại cây nào đặc biệt cho nhựa như loài cây ở bộ lạc Hùng Điểu. Mọi người bắt đầu thất vọng, Thái Linh cũng tính toán tới việc không dùng chất kết dính, nhưng cô không cam lòng. Chuyến hành trình vượt biển rất phức tạp, đầy nguy hiểm không lường trước được, cũng không biết đến bao giờ mới chạm bờ, nên chiến thuyền của họ phải thật chắc chắn. Vì vậy, việc tìm kiếm một chất kết dính phù hợp là chuyện hết sức quan trọng.
Thái Linh mím môi nhìn những thanh gỗ trắng trên mặt đất, tự hỏi khu rừng của bộ lạc Hùng Điểu không biết có bị cháy hay không. Nếu bí quá, có khi cô sẽ tới đó để ăn trộm nhựa đỏ lần nữa.
"Chúng ta có nên chuyển đổi mục tiêu tìm kiếm không?"
Ưng Phan đột nhiên lên tiếng.
Thái Linh ngớ ra, chuyển đổi mục tiêu tìm kiếm là sao?
Ưng Phan thấy cô ngơ ngơ nhìn mình, bật cười nói:
"Thay vì tìm từ thực vật, chúng ta thử tìm sang thứ khác như đất, đá, hay bất kỳ thứ gì tồn tại trên vùng đất này."
Ý tưởng không tồi. Hồi trước hình như họ đã thử tìm theo phương pháp này ở vùng thung lũng nhưng không thành công. Bây giờ áp dụng lại cũng ổn, chỉ là không biết có thành công hay không.
Thái Linh gật đầu:
"Được, vậy tìm thử xem."
Cô mỉm cười nhìn Ưng Phan, lớp da xấu xí trên cơ thể hắn đang bong dần ra, phần da bên trong non mịn và lành lặn. Nhanh thôi, bệnh nhân của cô sẽ hoàn toàn bình phục. Cô hài lòng với kết quả chữa trị của mình, ngoài miệng thì khen tặng:
"Anh càng ngày càng nhạy bén, chẳng bù cho tôi, gặp chuyện cứ rối cả lên."
Ưng Phan mỉm cười, nghe được cô khen hắn cảm thấy tự hào. Hắn muốn là bạn đồng hành bên cạnh Thái Linh, giúp cô được nhiều nhất có thể, nên suy nghĩ nhất định phải nhạy bén, luôn biết đưa ra ý kiến.
"Tôi phải giúp cô chứ, nếu có gì khó khăn cứ nói với tôi. Chúng ta cùng nhau nghĩ cách."
Thái Linh xúc động gật đầu – có bạn đồng hành chia sẻ mọi chuyện thật tốt.
Sau khi thông qua ý kiến, ngay lập tức mọi người chú tâm vào những loại chất khác. Đất, đá, cây cỏ, thậm chí là sỏi trên lối đi cũng bị các thú nhân lật tung lên tìm kiếm. Cứ tưởng kết quả lần này sẽ giống như vùng thung lũng, nào ngờ may mắn đã mỉm cười với họ.
Tà Khuyết nhiệt tình đồng hành cùng các anh chị, tìm kiếm khắp nơi. Mỗi ngày cô bé đều dậy sớm, theo chân các thú nhân chạy khắp nơi. Vùng đất này rất an toàn, nên nhiều khi cô bé cũng chẳng cần anh chị bảo vệ, tự mình đi đến những nơi gần chỗ ở.
Hôm nay, như thường lệ, cô bé tiếp tục chạy ra bờ biển. Mấy ngày nay Tà Khuyết nhặt được không ít sò, ốc. Loại này tuy nhỏ nhưng đem về cho chị Thái Linh, cô sẽ luộc lên thêm, lấy phần lõi bên trong ra chấm muối ăn cực ngon.
Tìm chán không thấy loại chất kết dính mọi người cần, Tà Khuyết bèn chuyển qua nhặt nhạnh các loại ốc trên bờ biển. Đang đi theo con sóng vỗ vào bờ, đột nhiên Tà Khuyết nhìn thấy một sinh vật lạ dạt vào, cô bé tò mò chạy tới.
Thân hình con vật rất lạ, to như một cái lá, màu trắng sữa rất đẹp, có mấy cái đuôi nhỏ tản ra xung quanh người nó.
Tà Khuyết vuốt cằm đi xung quanh cơ thể to hơn đầu một con heo rừng, tự nói một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền