Chương 69: Thú triều càn qua
Éc!!!
Tiếng kêu như dời đất lấp biển vang lên, không chỉ thú nhân sống trong khu rừng Tuần Điểu nghe được mà nhóm Thái Linh ở vùng núi lửa cũng nghe rõ mồn một.
Sau tiếng kêu vang lên, mưa càng lớn hơn, gió tốc mạnh đến mức mái lợp nhà vang lên tiếng phành phạch như thể sắp bay mất.
Lúc này Thái Linh mới nhớ ra mình quên dính một lớp nhựa cho mái nhà, nhưng đã muộn, trời đang mưa chẳng thể làm gì được. Điều quan trọng hơn là tiếng kêu hung bạo vang lên ngoài kia.
Không cần Bà Bà giải thích kỹ, các thú nhân đều biết ngày đó là ngày gì – thú triều tới rồi. Bà Bà lên tiếng:
"Có lẽ ngày đó đến rồi!"
Ưng Phan lo lắng đứng lên nói:
"Tôi ra ngoài xem thử."
Bà Bà tán thành, họ không thể cứ trốn trong này, cần phải nắm bắt tình hình lỡ có gì xấu sẽ rời đi ngay lập tức.
Cùng lúc đó, Thái Linh bật dậy, bất chấp trời đang mưa cô nói:
"Tôi đi thử xem thuyền có trôi trên biển được không."
Nói rồi cô chạy ra ngoài, Bà Bà gọi với theo nhưng không được, tiếng mưa át mất tiếng gọi của bà.
Ưng Phan muốn chạy theo hỗ trợ Thái Linh, nhưng hắn là nhóm trưởng, không thể vì ham muốn cá nhân mà bỏ bê chuyện quan trọng.
Hắn cắt cử Bạch và Mã Vằn:
"Đi theo Thái Linh hỗ trợ cô ấy. Kim, cậu đi cùng tôi."
Các thú nhân lập tức chia ra. Bà Bà và Tà Khuyết không nhận được nhiệm vụ, nhưng khi Bạch và Mã Vằn đi, hai người cũng chạy theo ra biển, đội mưa cùng Thái Linh đẩy thuyền ra xa.
Sóng vỗ cao hơn so với bình thường, biển động không yên bình như các hôm, giờ mà đi thử nghiệm thuyền thì có hơi không biết suy nghĩ, nhưng Thái Linh vẫn quyết làm cho bằng được.
"Nắm chắc đầu dây đừng để gió cuốn thuyền đi."
Thái Linh hô lớn trong mưa.
Các thú nhân gắng sức giữ chặt thuyền, con thuyền vừa được thả ra sóng liền cuống cuồng cuốn nó theo, trôi xa rồi dạt vào kéo căng dây neo, thậm chí kéo luôn cả các thú nhân đang giữ thuyền đi ra xa.
Thuyền nổi rất khá, không bị rỉ nước, thậm chí sóng nhấn cũng không chìm. Loại gỗ trắng cực nhẹ, còn rất chắc, nó như xốp nổi lềnh bềnh không gì có thể nhấn chìm được, nhựa kết nối rất chắc không khiến Thái Linh thất vọng.
Bước đầu tiên thử độ nổi và độ chắc thành công, còn một bước nữa là tập lái thuyền. Thuyền không có bánh lái, Thái Linh không biết làm, cô lợi dụng khả năng bay lượn của các thú nhân, tính sau này nếu ra khơi thì để các thú nhân hóa hình đẩy thuyền đi, lúc không còn sức hay trời lặng gió thì dùng mái chèo vào buồng để đi.
Tính là vậy nhưng không biết đến khi đó có thành công hay không.
Ở bên này, mọi chuyện của Thái Linh khá suôn sẻ, trong khi đó, bên kia, Ưng Phan mang theo Kim bay ra ngoài. Bọn họ không dám bay cao vì sợ bị phát hiện, cũng sợ thú triều phát hiện, khi ấy thì ăn chắc cái chết.
"Mau chạy đi!"
"Sao lại có nhiều thú dữ đến vậy?"
"Á! Cứu với, ai đó cứu tôi với!"
Tiếng la hét, kêu cứu vọng tới từ phương xa, ở phía trước nhóm thú nhân Tuần Điểu đang cật lực chạy trốn.
Tộc trưởng của bọn họ ra sức chỉ đạo:
"Bỏ lại đồ đạc đừng mang theo thứ gì hết, chạy lên núi cao, nhanh lên!"
Các thú nhân dìu nhau lao đi, ném hết đồ đạt chỉ mong bảo toàn mạng sống.
Ưng Phan nhìn lên trời phát hiện một nhóm bốn con khủng long bay đang tới, hắn lẩm bẩm:
"Không kịp rồi!"
"Á!!!"
Tiếng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền