ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bị Xem Là Tà Thần Ở Thế Giới Thú Nhân

Chương 93. Tìm lại những người bạn

Chương 93: Tìm lại những người bạn

Ưng Phan gật đầu giải thích:

"Hiện tại bọn họ mới tóm thêm một mớ thú nhân mới..."

Nói tới đây hắn tiện đà kể chuyện các tộc thú nhân bên hồ lớn. Bạch nghe xong vô cùng ngạc nhiên, những thú nhân bên hồ lớn không thích họ, còn có tộc dồn họ vào chỗ chết, bây giờ báo ứng tới, ai cũng tha hương hắn nên vui nhưng Bạch không cảm thấy vậy, ngược lại có hơi phiền, vì tưởng đã rời xa nhau lại bất ngờ gặp mặt, tựa như âm hồn không tan, rất khó chịu.

"Cứ tưởng đời này chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại họ nữa chứ?"

Bạch phàn nàn.

Ưng Phan im lặng, một lát sau hắn bỗng nói:

"Gặp lại thì đã sao, ra khỏi lãnh thổ chúng ta đã không còn ràng buộc bởi luật lệ bên đó, nếu bây giờ họ cố ý ép ta vào chỗ chết như xưa, tôi sẽ đánh một trận, quyết không nhu nhược."

Bạch gật đầu tán thành ý này, giờ ai cũng như ai, sao phải cúi đầu.

Cả hai thú nhân đứng lặng người nhìn xác chết nằm trên đất. Ưng Phan không hề hối hận khi ra tay xử lý một giống cái tộc Bích Ngư, chính bọn họ đã chia cắt nhóm hắn, thậm chí còn có ý định chôn vùi ký ức của hắn, mục đích chẳng tốt đẹp sao có thể đòi hỏi một hồi kết vui vẻ.

"Thủ lĩnh bây giờ chúng ta nên làm gì?"

"Đương nhiên là đi tìm Mã Vằn và Kim, chắc chắn bọn họ đang ở trên các rạn san hô quanh đây."

Ưng Phan hiếu kỳ nhìn Bạch:

"Hình như cậu không bị xóa ký ức?"

Bạch giật mình, sau đó mỉm cười đáp:

"Vì cô ta đặt cho tôi tên Bạch, mỗi lần cô ta gọi tên của tôi thì cơ thể sẽ phản ứng lại, lúc đó có vài ký ức xen kẽ xuất hiện, sau nhiều lần cuối cùng cũng khôi phục. Tôi đang chờ cơ hội để rời khỏi rạn san hô này, nào ngờ anh tới trước."

Ưng Phan hơi ghen tị, tên của hắn bị Uyển sửa hoàn toàn, ngược lại Bạch được giữ y nguyên, quá bất công.

"Chúng ta đi tìm hai thú nhân còn lại ngay bây giờ luôn sao?"

Bạch hỏi.

Trời tối hành động có lẽ hơi bất tiện, nhưng nếu không đi bây giờ thì e không còn cơ hội.

Sau khi quyết định xong, cả hai cùng đi xuống biển ngay trong đêm. Họ không dám hóa hình bay trên không tìm kiếm, vì khi ở trên cao rất khó nhìn thấy các rạn san hô vì trời quá tối, ngược lại bơi trong nước tai sẽ nghe được tiếng sóng. Khi sóng va vào vật cản sẽ phát ra tiếng động lớn, nơi ấy chắc chắn có gì đó nên bơi dưới biển là cách tốt nhất.

Hai thú nhân dựa theo cách này tìm đến được rạn san hô thứ ba.

Lúc lên bờ hai người đi rất khẽ, liền nghe thấy tiếng khóc của giống cái.

"Chúng ta phải làm sao đây, nơi này là đâu?"

"Im lặng đi, tụi bây ồn quá!"

Ưng Phan và Bạch nhận ra giọng nói này, đây chính là y sư bộ lạc Tuần Điểu, chính âm thanh này đã ra lệnh bẻ gãy chân bọn họ khi trước.

Bạch nhìn Ưng Phan xin chỉ thị, chỉ thấy thủ lĩnh nhíu mày.

Nhóm giống cái trên bờ hiện tại không có thú nhân vây quanh, nên cơ hội sống sót rất mỏng manh, thay vì để tay mình dính máu, Ưng Phan quyết định mặc kệ bọn họ tự sinh tự diệt.

Hắn quay người đi về phía bờ biển, nói với Bạch:

"Kệ họ đi, sống hay chết tùy theo số phận của họ."

Bạch khá hài lòng với quyết định này, hắn không muốn tàn sát một cách bừa bãi, trong đó có giống cái mang tội với họ, nhưng cũng có giống cái chưa từng tổn thương

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip