Chương 95: Muối biển (2)
Trưa hôm đó, không thú nhân Nhật Điểu nào rời khỏi bờ biển. Họ đang chờ xem quá trình nước bốc hơi tạo ra muối. Cách thức làm muối kỳ lạ này của Thái Linh, họ chẳng mấy tin tưởng.
Bảo Long hơi lo lắng, rón rén đi tới bên cạnh Thái Linh hỏi cô:
"Cách này được không đấy?"
Thái Linh bình tĩnh gặm trái cây:
"Được, anh không tin tôi à?"
Bảo Long cười trừ, không trả lời.
Thái Linh nhìn trời nói:
"Tầm bốn giờ chiều là có thể thu hoạch."
Bảo Long cũng nhìn trời, hỏi:
"Bốn giờ chiều là cái gì vậy?"
Thái Linh lười giải thích, chỉ bảo:
"Cứ nhìn theo tôi là biết bốn giờ ngay."
Bảo Long nhìn theo cô thật, nhìn đến nỗi Thái Linh khó chịu phải đuổi hắn đi. Cùng lúc đó, Lạc Nhật ngồi dựa lưng vào thân cây không nói gì, chỉ khép hờ mắt chờ đợi. Thái độ này của hắn khiến Thái Linh thở phào, miễn là kẻ cầm đầu không chất vấn thì mấy người còn lại cũng không dám làm gì cô.
Thời gian dần trôi đi, nước cũng sắp bốc hơi hết. Các thú nhân thay phiên nhau đi kiểm tra, ban đầu còn cười cợt Thái Linh, nhưng đến chiều khi họ quay lại sắc mặt nghiêm trọng như thể nhìn thấy gì đó ghê gớm lắm vậy.
Bảo Long tò mò chạy ra ngoài, lúc quay lại hắn la toáng lên:
"Tôi nhìn thấy muối, một lớp màu trắng bám trên bề mặt lá."
"Thật hả?"
Nghe vậy, các thú nhân Nhật Điểu nối nhau chạy ra bờ biển. Trong khi đó, Thái Linh và Tà Khuyết vẫn bất động, bởi họ đã lường trước được chuyện này. Cô nhìn trời xác định, giờ có lẽ đã bốn giờ, đến lúc cào muối đem về rồi.
Lạc Nhật thấy cô đứng lên cũng rời vị trí.
Thấy hắn bình tĩnh như vậy, cô hỏi:
"Anh tin tưởng tôi sẽ làm ra muối à?"
Hắn không nói gì, chỉ dẫn đầu đi về phía nhóm thú nhân trong tộc đang nhốn nháo cả lên.
Hắn đi tới, mọi người tự động tách ra nhường đường cho hắn vào nhìn xem.
"Tộc trưởng có vị mặn."
Có thú nhân hô lên.
"Chỉ có mặn không chát, cũng không dính tạp vật."
Có thú nhân cầm muối cười ngu.
"Thần kỳ quá!"
Có thú nhân nhịn không được cảm thán.
Lạc Nhật ngồi xuống kiểm tra, đúng như Thái Linh nói, muối làm ra từ nước biển, trắng và không có vị chát.
Hắn quay đầu gọi Thái Linh:
"Cô qua đây chỉ cách thu hoạch đi."
Khi Thái Linh đi tới, các thú nhân Nhật Điểu nhìn cô đầy thán phục, hoàn toàn khác cái vẻ nghi ngờ trước đó.
"Chúng ta đã nói sai về cô ấy rồi!"
"Sao cô ấy tài thế nhỉ?"
"Đúng vậy, vừa chữa bệnh, còn biết cách ăn cá vàng, giờ thì tạo ra muối, rốt cuộc bộ lạc nào đã sinh ra giống cái tài năng thế này."
Lạc Bình đứng trong đám người hơi mỉm cười, lẩm bẩm:
"Xem như cô giỏi."
Thái Linh bước qua đám người, không để tâm thái độ ban đầu, hay bây giờ của họ, nhiệt tình chỉ mọi người cách thu gom muối, còn nói:
"Muối chỉ có thể phơi vào mùa nắng nóng, nhiệt độ càng cao thu hoạch càng nhanh. Nhớ là phơi lượng nước mỏng thôi đừng quá dày, tốt nhất là lấy muối trong ngày sẽ trắng nhất. Cách bảo quản muối thì cứ bỏ vào bao da thú để nơi khô ráo là được."
"Sao cô có thể nghĩ ra cách này vậy?"
Có thú nhân lên tiếng hỏi.
Thái Linh cười đáp:
"Vô tình phát hiện ra thôi."
Một thú nhân già hơi ái ngại nhìn cô:
"Cô nói cho chúng tôi, bộ lạc của cô có trách không?"
Muối hay bột mặt là vật quý giá, các bộ lạc đều giữ khư khư không dại gì cho người ngoài biết, nhưng Thái Linh lại nói ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền