ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 97: Phản bội

"Hu hu chúng ta đang ở đâu đây, tớ sợ quá!"

Mật Tâm dựa vào vai Thảo Mi khóc nức nở. Hiện giờ bộ lạc Miêu Điểu chỉ còn lại hai giống cái Mật Tâm và Thảo Mi, các thú nhân cùng tộc khác không biết đã gặp phải chuyện gì. Các giống cái bên cạnh cô ta cũng đua nhau rấm rứt.

Vi mệt mỏi dựa vào gốc cây, cố gắng nghỉ ngơi. Bên tai cô ta là tiếng than khóc của các giống cái, cùng tiếng chửi bới của y sư bộ lạc Tuần Điểu, người đàn bà mất cả hai chân, còn trải qua một chặng hành trình dài vừa đói vừa khát sao vẫn còn sức để to tiếng như thế.

Vi thấy phiền nhưng cũng lười nói, cô ta vừa đói vừa mệt, trong đầu không ngừng nghĩ làm thế nào để thoát khỏi nơi này. Chỗ này là nơi nào cô ta cũng không biết, muốn rời khỏi đây là chuyện hết sức khó khăn, đã thế toàn bộ giống đực đều bị tách ra, không biết giờ này đã đi về đâu.

Càng nghĩ càng mệt, cuối cùng Vi ngủ lúc nào không hay, cho tới khi bị cơn đói đánh thức. Trước mắt đã có ánh sáng, vậy là một đêm đã trôi qua.

Vi đứng lên lảo đảo đi vào rừng tìm chút thức ăn. Cô ta đi mãi, đi mãi cho tới khi ra một bờ biển khác, ở nơi này Vi nhìn thấy màu xanh ở xa xa. Điều kỳ lạ là mực nước trước mặt có hơi thấp, để lộ ra một con đường nhỏ chạy thẳng về phía vùng xanh kia.

Vi không thèm quan tâm đến nhóm giống cái đang ở phía trong, cứ thế bước theo đường mòn nhỏ, băng qua mặt nước đặt chân vào hòn đảo màu xanh khác. Lúc này cô ta nghe thấy tiếng nói chuyện.

"Ưng Phan."

Vi không dám lộ mặt, di chuyển vào một nơi kín đáo rình xem. Vi nhìn về phía có tiếng nói, liền trông thấy nhóm thú nhân Tà thần mà cô ta tưởng đã chết cháy, cùng với các thú nhân Mã Điểu, hai thú nhân Lang Điểu, cùng một giống cái có mái tóc xanh kỳ lạ.

"Bọn cậu tính rời khỏi đây à?"

Câu hỏi này do hai thú nhân Lang Điểu đặt.

Vi dỏng tai nghe ngóng, trong lòng hiện tại đang đầy sóng dữ, không hiểu vì sao các thú nhân Tà Thần vẫn còn sống.

Ưng Phan lạnh nhạt đáp:

"Đúng vậy, có chuyện gì không?"

Hai thú nhân Lang Điểu có vẻ lưỡng lự. Nhóm thú nhân Tà thần liền bước qua bọn họ toan rời đi, hai thú nhân Lang Điểu liền ngăn lại.

"Cậu có thể mang chúng tôi cùng đi không?"

Ưng Phan cười nhạt:

"Các cậu quên tôi là ai rồi à?"

Hai thú nhân Lang Điểu xụ mặt không đáp, nhóm thú nhân Mã Điểu có hơi chần chừ.

Ưng Phan không nói tiếp bước đi.

"Khoan đã."

Lần này người lên tiếng là thú nhân Mã Điểu.

Ưng Phan khó chịu, điều mà hắn lo chính là đây, quay lại rạn san hô bỏ hoang đồng nghĩa với việc gặp những thú nhân này, mang họ đi hay không cũng là một vấn đề với hắn. Hắn không thích ở cùng những thú nhân của vùng đất cũ, vì tư tưởng khinh thường thú nhân Tà thần của họ, nhưng bỏ lại, cảm giác có hơi tội lỗi.

Ưng Phan vốn không biết nên làm thế nào, cứ vậy quay lại rạn san hô bỏ hoang, nhìn thấy nhóm thú nhân theo thói quen né tránh bọn họ, Ưng Phan quyết định im lặng rời đi, nào ngờ lại bị họ gọi lại.

Ưng Phan vẫn quay đầu, lần này hắn gắt:

"Chuyện gì, đây là câu hỏi cuối cùng, đừng làm chậm trễ hành trình của chúng tôi."

Nhóm thú nhân Mã Điểu nhìn nhau, trong ánh mắt chất chứa sự lưỡng lự và khó xử. Ưng Phan cũng không phải thánh nhân, thấy họ không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip