Chương 286 - Ngoại truyện: Công Tây Diệu 4
Tổ tiên Ninh gia từng làm quan ở tiền triều, đến nay chuyển qua kinh thương, qua nhiều đời tích lũy được không ít của cải, nói là giàu có nhất một vùng cũng không ngoa.
Từ khi đến Ninh gia một lần, dù Si lão gia có nói gì, hắn cũng không muốn tới nữa, không có gì nói cũng không có gì vui, thật sự không thú vị chút nào.
Không ai quản lý, hắn bắt chim nhỏ, câu cá trong hồ, leo cây, lên núi, chơi hết mọi trò chơi mà khi còn ở hoàng cung Bắc Kỳ chưa chơi đã.
Chơi mãi cũng thấy chán, không thú vị, hàng ngày nằm dài không muốn động đậy.
Thủy Phong Lam kịp thời xuất hiện, đặt kiếm xuống, đưa cho hắn, lạnh lùng nói:
"Hoàng đế đã gửi thư, ý của bà ấy là từ hôm nay ngài bắt đầu tập võ, cũng không được bỏ bài học."
Vì là lệnh của mẫu thân mình, Thủy Phong Lam không dám chểnh mảng, cuối cùng hắn cũng bắt đầu những ngày khổ sở, bao nhiêu năm không ngừng nghỉ.
Hắn có căn cơ tốt, về võ công kiếm thuật cũng có chút sở trường, dù sao trong thế hệ mình cũng không thấy đối thủ.
Nhờ tài năng xuất chúng, trời đưa đất đẩy hắn vào ma giáo giang hồ Hằng Nguyệt, người của đối phương cầm đao rất chân thành mời hắn gia nhập trở thành một thành viên, vì ma giáo phát huy cùng cố gắng, hắn nghĩ cũng không thèm nghĩ mà lập tức đồng ý.
Ma giáo cũng hay, rất thú vị, làm thành viên thì thành viên vậy.
Lần đầu hắn đến Ninh gia là khi còn nhỏ. Khu vườn rất lớn, hắn theo hạ nhân đi một hồi lâu mới thấy bóng người trong lều lục giác bên hồ.
"Đây là tiểu công tử Si gia gần đây mới đón về phải không?"
Người đầu tiên nói chuyện là một phụ nữ trẻ tuổi búi tóc bằng trâm hoa, giọng nói mang theo tiếng cười.
Hắn theo phản xạ nhìn lại, nhìn khuôn mặt đó cứ thấy quen quen.
Cảm thấy hơi lạ, nghe Ninh mẫu nói chuyện, hắn tiến lại gần theo lời bà, thấy bé gái trong lòng bà ấy mặc một bộ đồ lụa mềm, khuôn mặt tròn xoe, mắt đen láy, hai tay ôm một khúc gỗ nhỏ, thấy hắn đến gần thì tỏ vẻ tò mò.
Cô bé này chưa đầy một tuổi, mặt mũi mập mạp, hắn cũng không thấy có gì đặc biệt, nhìn hai lần rồi mất hứng quay đi chỗ khác.
So với tiểu cô nương đang chảy nước miếng, còn không bằng đi viết vài trang chữ lớn mà hắn không thích.
Cuộc gặp gỡ lần này, trong lúc hai người Ninh phụ và Si lão gia đang vui vẻ uống rượu đã định ra một hôn ước đơn giản.
Về chuyện hôn ước này, hắn không mấy quan tâm, dù sao cũng còn nhỏ, lo chuyện này còn sớm lắm.
Lần nữa gặp lại Ninh Hoàn là vào năm hắn mười hai tuổi, cô nhóc ngày nào giờ đã khoảng sáu bảy tuổi.
Hắn dựa lưng vào núi giả bên hồ Ninh gia, duỗi chân để giết thời gian, đuôi mắt phượng hơi nhướn lên, nhìn chằm chằm vào ánh sáng lấp lánh trên mặt hồ.
Tiểu cô nương chạy tới, tóc được búi thành búi hoa, trên đó buộc một sợi dây màu hồng, lơ lửng sau lưng, bay phấp phới trong gió.
Cô nhóc mặc một chiếc váy lụa mỏng màu xanh nhạt, không phải là trang phục nổi bật gì đặc biệt.
Nhưng ánh mắt hắn vừa lướt qua, không thể không đứng thẳng người.
Tiểu cô nương trông rất trắng trẻo và sạch sẽ, có đôi lông mày nhỏ nhắn, mắt hạnh, do chạy chơi đùa nên mặt đỏ bừng, dù nhìn từ phía nào, góc độ nào cũng giống hệt nửa người cha kia của hắn, ồ không, là cực kỳ giống yêu quái.
Chậc, nhìn đi, hắn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền