ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 58 - Chương 58

Vệ phu nhân một tay nắm chặt chuỗi phật châu, một tay kéo Lưu ma ma, thở phào nhẹ nhõm một trận. Dù sao cũng là quý phu nhân đoan trang, dù vui mừng trong lòng nhưng bề ngoài vẫn giữ được bình tĩnh. Nhưng trong lời nói lại không giấu được sự nhẹ nhõm trước nay chưa từng có:

"Ông trời phù hộ, cuối cùng ta cũng có thể thở phào, có thể ngủ ngon giấc rồi."

Lưu ma ma cũng rất vui mừng:

"Không trách sáng nay nô tài nghe thấy tiếng hỷ tước ríu rít, hóa ra là có chuyện vui này."

Vệ phu nhân cúi sát gần ngửi ngửi, vốn đã giật mình sững sờ, giờ hai mắt mở to không thể tin nổi, cuối cùng nở nụ cười rạng rỡ. Tốt rồi, tốt rồi! Thật sự đã khỏi rồi!

Bà ta nhìn chằm chằm vào bức mành trướng thêu đầy chuỗi ngọc trai một lúc lâu, sau đó mới bừng tỉnh gọi Lưu ma ma:

"Thúy Cô, hãy đi tắt lò hương đi."

Lưu ma ma nghe vậy lấy nửa bát trà, mở nắp lò hương hình hoa sen trên góc bàn và đổ trà vào. Sau đó, mở tất cả cửa sổ trong phòng. Gió mát thổi vào làm tan biến mùi hương tràn ngập phòng, chỉ còn lại một chút hương nhẹ nhàng.

Vệ phu nhân gẩy gẩy chuỗi phật châu và đọc kinh cầu nguyện để bình tâm, nhớ lại lời Ninh Hoàn nói với mình... thở dài:

"Ta vốn tưởng rằng nàng ta kiêu ngạo vô tri, không biết trời cao đất dày, lại không nghĩ tới mình đã nhìn người qua lăng kính mờ đục."

Lưu ma ma trong lòng cảm thấy không thể diễn tả được, bởi bản thân thực sự không coi trọng Ninh Hoàn, thậm chí xem thường cô. Một người sa cơ thất thể sống nhờ trong phủ hầu, nhưng tư thái lại tỏ ra cao ngạo, giả tạo và hư vinh... thanh danh đã thối nát hết đường cứu. Mà chính người bà ta coi thường từ tận đáy lòng, lại chữa khỏi bệnh kín của phu nhân. Các đại phu, lớn có, nhỏ có, đã xem qua trong hai năm mà không có hiệu quả gì. Nàng ta chỉ châm cứu vài mũi, kê vài thang thuốc, vài ngày sau đã thấy hiệu quả, quả thực quá thần kỳ rồi! Điều này giống như trên đống phân bò bỗng nhiên nở ra một bông hoa, khiến bà ta dù nhìn thế nào cũng không thể chấp nhận được.

"Thúy Cô? Đang nghĩ gì vậy, gọi ngươi nửa ngày không thấy đáp lời."

Lưu ma ma bừng tỉnh:

"Nô tỳ đang nghĩ về Ninh tiểu thư kia, nàng ta ngược lại quả thực có bản lĩnh."

Vệ phu nhân đồng tình:

"Đúng vậy, nàng ta tuổi còn nhỏ, chỉ xấp xỉ bằng Vệ Thì mà đã tinh thông y thuật, luyện đến mức thành thục..."

"Ngươi nhìn Vệ Thì xem, cái thứ vô dụng kia, không những không học được gì, còn làm ra một đống họa, khiến người ta phải hao tâm tổn sức thu dọn cục diện rối rắm của mình."

Vệ Thì vốn đến đây để thỉnh an, vừa vào cửa đã nghe thấy những lời này, biểu cảm trở nên quái dị.

Vệ phu nhân liếc nàng ta, không để ý, bảo Lưu ma ma:

"Lát nữa ngươi đưa trăm lượng bạc đã hứa đến cho họ."

Nghĩ lại cảm thấy vẫn chưa đủ thành ý, Ninh Hoàn quả thực đã giúp bà ta một việc lớn, lại tiếp tục nói:

"Thêm nữa, chọn vài tấm vải tốt đem qua, cứ lấy những tấm mà lão phu nhân mới đưa cách đây vài ngày."

Vệ Thì nghe vậy, đẩy rèm châu ra, hít thở không thông, nói:

"Mẫu thân không phải nói là để dành cho con sao?"

Vệ phu nhân cầm lấy chiếc áo khoác dài màu đinh hương trên giá, khoác lên vai, nhìn qua nói:

"Bỗng nhiên thay đổi ý định, không được sao?"

Vệ Thì: "..." Hôm qua còn tốt lành, sao

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip