Chương 107: Hội Trường Thường Ủy Mở Rộng
Trong phòng họp của văn phòng huyện ủy, hôm nay Hoàng Tung Sơn là người chủ trì của hội nghị thường ủy mở rộng. Trọng điểm thảo luận chính là đề xuất dùng toàn lực phát triển cây chè của Lệ Cương và phát triển thương hiệu chè Giang Nam.
Trương Thanh Vân được yêu cầu dự thính, đồng thời cũng đảm nhiệm chức vụ thư ký hội nghị. Phòng nông nghiệp, hiệp hội trà, phòng tài chính và các ban ngành liên quan cũng được mời dự thính.
Quan điểm tư tưởng chính của hội nghị đến từ Hoàng Tung Sơn mà Lệ Cương là người diễn xướng. Lệ Cương đọc một bản báo cáo khá dài, điều này rõ ràng rất hiếm khi xảy ra trong các hội nghị thường ủy trước đó. Báo cáo của Lệ Cương rất kỹ càng và chu đáo, từ việc phân tích những lợi ích khi phát triển cây trà đến những khó khăn thường gặp, hắn đề nghị đặt vấn đề cây trà lên tầm cao chiến lược, đưa cây chè trở thành một dụng cụ để nhân dân địa phương thoát nghèo.
Trương Thanh Vân thầm nghe báo cáo của Lệ Cương mà liên tục gật đầu, báo cáo này rất có thể là Lệ Cương tự mình biên soạn. Xem ra sau gần một năm thích ứng thì Lệ Cương đã bắt đầu phát lực, nếu đề xuất này có thể được thông qua thì sau này hắn sẽ rất chủ động trên phương diện đề ra phương hướng hoạt động cho huyện ủy.
Sau khi Lệ Cương đọc xong báo cáo thì tất cả mọi người đều phát biểu ý kiến của chính mình, tán thành và phản đối đều có đủ, chủ trương thận trọng cũng có, vì vậy mà khó thể thống nhất được ý kiến vào lúc này. Trương Thanh Vân chăm chú ngồi gõ bàn phím máy tính và ghi chép, hắn cũng nhìn ra những quan điểm khác biệt của mọi người.
Nông nghiệp của huyện Ung Bình lúc này chủ yếu là các cây công nghiệp như chè, cam và bông vải. Rất nhiều người phản đối đề xuất phát triển mạnh cây chè chỉ vì nguyên nhân sẽ giảm quy mô trồng cam và bông vải, sợ rằng sẽ phá hoại kếu cấu nông nghiệp của Ung Bình, cuối cùng sợ rằng được không bù mất.
Hơn nữa lần này hiệp hội trà, phòng nông nghiệp và phòng tài chính cũng được yêu cầu thảo luận, cũng vì vậy mà tranh luận trong hội nghị càng thêm gay gắt và dữ dội.
- Khụ, khụ, để tôi nói vài câu.
Hoàng Tung Sơn hắng giọng nói, lão vừa mới mở miệng thì tất cả mọi người lập tức ngừng thảo luận, tất cả đều nhìn về phía Hoàng Tung Sơn.
- Đối với đề nghị của chủ tịch Lệ thì cá nhân tôi cảm thấy rất đáng coi trọng, phát triển mạnh cây trà rất phù hợp với tình hình thực tế của huyện Ung Bình chúng ta, đặc biệt là vùng núi tây bắc rất phù hợp với cây trà.
- Hơn nữa chủ tịch Lệ cũng có kinh nghiệm trong vấn đề phát triển cây trà, tất cả điều kiện để có thể phát triển cây trà đều đã có đủ, vì vậy tôi nghĩ rằng kế hoạch này hoàn toàn có thể thực hiện được. Tất nhiên đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi, cuối cùng phải thực hiện như thế nào thì cần phải có nghị quyết, còn cần các anh thảo luận.
Trương Thanh Vân đột nhiên cảm thấy kinh ngạc, hắn nhìn sang Lệ Cương, lúc này mới phát hiện ra vẻ mặt Lệ Cương rất bình tĩnh. Trương Thanh Vân lập tức ý thức được khả năng Hoàng Tung Sơn và Lệ Cương đã nhiều lần gặp mặt, hai người đã có sự ăn ý.
Hoàng Tung Sơn vừa nói xong thì bầu không khí hội trường lập tức có sự biến đổi, những người chống đối trước đó đã bắt đầu khúm núm,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền