ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bố Y Quan Đạo

Chương 1137. Chừa Ra Một Đường

Chương 1185: Chừa Ra Một Đường

Trương Thanh Vân ở trong một tòa nhà phụ ở khách sạn Giang Nam, tuy tòa nhà này không cao nhưng hoàn cảnh yên tĩnh, trước mặt còn có một hoa viên cực kỳ có hương vị Giang Nam.

Tuy bây giờ vẫn còn đang ở đầu mùa xuân, mùa này thủ đô vẫn có vẻ rất tiêu điều, nhưng khách sạn rõ ràng rất biết cách sử dụng tâm tư, trong hoa viên cây cỏ bừng bừng sức sống, giống như mùa xuân đến tô điểm nhân gian.

Trong phòng của Trương Thanh Vân có phòng khách, phòng họp, phòng ngủ, ánh sáng hài hòa, cửa sổ gần như trong suốt. Đồng thời hoa viên trước mặt liên tục tỏa ra hương hoa thấm đẫm ruột gan, vào đây làm lòng người sinh ra cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái.

Khi Hồng Nham đến thì Trương Thanh Vân vẫn còn đang nghe điện thoại, khi hắn thấy Hồng Nham thì chặn tay lên ống nghe rồi chỉ vào ghế sa lông mời ngồi. Sau đó hăn tiếp tục nói:

- Được rồi, anh Túc, tôi đã nói với anh rồi, bây giờ anh không còn là người Trung Nguyên, không cần phải vui buồn vô cớ. Lúc này sự việc ở Trung Nguyên rất phức tạp, nhưng cũng còn chưa phức tạp đến mức khó thể giải quyết.

- Bây giờ anh phải xử lý thỏa đáng sự việc ở Tây Nam, phải giải tỏa ưu phiền cho trung ương, đây mới là điều quan trọng, anh thấy sao?

Trương Thanh Vân nói khá lớn, ăn nói tùy ý, nhưng Hồng Nham ngồi trên ghế sa lông cũng rất mất tự nhiên. Lúc này Hồng Nham không cần được nói cũng hiểu, bí thư Trương Thanh Vân đang trò chuyện với bí thư Túc Nhất Tiêu của tỉnh Tây Nam.

Đã sớm nghe nói quan hệ giữa bí thư Trương Thanh Vân và Túc Nhất Tiêu là không nông cạn, xem ra hôm nay thấy tình huống cũng rất đúng.

- Vấn đề Giang Nam rất phức tạp nhưng tuyệt đối không đến mức chẳng còn đường đi... ....

Trương Thanh Vân lại nói, hắn ngừng trong chốc lát, cũng không biết Túc Nhất Tiêu nói gì mà Trương Thanh Vân lại cười ha hả:

- Điều đó là đương nhiên, đây không phải là cuồng vọng, cũng không phải khoe khoang, chỉ là sự thật mà thôi. Sự thật là Giang Nam chúng tôi vĩnh viễn không thể rớt lại phía sau, không thể vĩnh viễn nằm bên dưới, cũng không thể vĩnh viễn biết sỉ diện rồi mới dũng cảm phát triển.

- Vì vậy, dù là ai thì chúng tôi cũng có tự tin này, tất nhiên, có tự tin nhưng cũng không phải gặp ai cũng móc ra cho xem... ....

Hồng Nham nghe Trương Thanh Vân tùy ý nói chuyện điện thoại mà trong lòng chấn động, đồng thời cũng rất bội phục.

Vì càng lên cao sẽ càng lạnh, quan chức càng cao thì càng cô độc, Trương Thanh Vân và Túc Nhất Tiêu bây giờ có cấp bậc gì? Hai người bọn họ đường đường là bí thư tỉnh ủy, dù đảo mắt khắp cả nước cũng chẳng có mấy người sánh vai được.

Bọn họ đến đâu mà chẳng được trải thảm đỏ và quét dọn phố phường chào đón? Xung quanh bọn họ đều là sao quanh trăng, nếu nói một cách không khoa trương thì đến cấp bậc này đã không còn thuộc về chính mình, tình cảm cá nhân khó thể xen vào công tác.

Dưới tình huống như vậy Trương Thanh Vân có thể cùng nói chuyện vui vẻ với Túc Nhất Tiêu, hai bên tùy ý trao đổi ý kiến, đồng thời cũng không quên bới móc lẫn nhau. Bọn họ thể hiện ra sự hồn nhiên của tình nghĩa đồng chí, quả thật là khó thể có được.

Đối với Hồng Nham, bây giờ lão cũng là quan lớn cấp phó bộ, cũng cảm thấy người chung quanh ngày càng ít đi, ai cũng mang mặt nạ nói chuyện,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip