Chương 1189: Lời Nói Của Những Ông Lão Giang Nam
Dạo này tình hình sức khỏe của Hoàng Tân Quyền không được tốt, trước đó quả tim của lão có vấn đề, trước tết đã làm thủ thuật, gần đây lại có dấu hiệu tái phát.
Vốn dựa theo lời dặn dò của bác sĩ thì Hoàng Tân Quyền sẽ không tham gia bữa tiệc hôm nay, nhưng bản thân lão có thái độ rất kiên quyết, lão nhất định phải đến. Vì vậy mà lúc này mới có tình cảnh Trương Thanh Vân cùng Lưu Trắc Nhiên và Hoàng Tân Quyền uống trà đàm đạo.
Bây giờ vị trí của Trương Thanh Vân ngày càng cao thì lại càng lạnh nhạt với những tình huống pha trà, trong vòng hai năm qua hắn thường được nhân viên công tác ở bên cạnh chăm sóc, chỉ biết hưởng thụ.
Hôm nay tình huống đặc thù, trước mặt Lưu Trắc Nhiên và Hoàng Tân Quyền thì hắn chỉ là tiểu bối, hắn phải tự mình pha trà.
Hương trà bùng lên nồng đậm, khói lượn lờ, tất cả ý cảnh bùng ra, Hoàng Tân Quyền cũng không chờ Trương Thanh Vân đưa đến tận tay mà tự nâng ly trà nhấp một ngụm, sau đó chép miệng nói:
- Đúng, đúng là mùi vị này, đây mới là mùi vị của Giang Nam.
Lưu Trắc Nhiên nâng chung trà lên nhấp một ngụm, sau đó lão gật đầu nói:
- Anh Hoàng nói không sai, tôi giống như thấy được giang sơn tươi đẹp của Giang Nam, là khung cảnh phong tình rất đáng được hoài niệm.
Trương Thanh Vân lại cười nói:
- Hai vị đều là lãnh đạo Giang Nam, tất nhiên Giang Nam sẽ rất đẹp, mà nhân tài Giang Nam cũng xuất hiện lớp lớp. Hai vị trước nay từng là quan phụ mẫu Giang Nam, chắc chắn sẽ rất có cảm xúc, đây là một loại khí phách, khí phách Giang Nam.
Lưu Trắc Nhiên và Hoàng Tân Quyền đưa mắt nhìn nhau, cả hai đồng thời lắc đầu. Lưu Trắc Nhiên nói:
- Tư duy của cán bộ trẻ tuổi quả nhiên không tương đồng với những ông già chúng tôi, đối với chúng tôi thì núi sông Giang Nam tươi đẹp, đối với các cậu thì chỉ nghĩ đến lợi ích và hiệu quả.
Trương Thanh Vân có chút sững sốt, sau đó hắn cười ngượng ngùng mà không nói lời nào. Hoàng Tân Quyền dùng tay lau chút trà trên khóe miệng, sau đó lão đột nhiên ngẩng đầu nói:
- Thanh Vân, tôi có một ý nghĩ, tôi nghĩ khi mình trăm tuổi thì tro cốt không muốn để ở Bát Bảo Sơn, vẫn muốn về nhà.
- Đỉnh Hoàng Lĩnh là một chỗ tốt, trước kia cha tôi đã an nghĩ ở nơi đó, cả đời này tôi không được ở gần bên cha, đây là một sự kiện rất tiếc nuối. Vì vậy tôi nghĩ vài năm sau tôi sẽ đến bên cạnh ông ấy, xem như giải quyết tiếc nuối cả đời.
Vẻ mặt Trương Thanh Vân chợt biến đổi, hắn nói:
- Bí thư Hoàng, chú... ....
Hoàng Tân Quyền vung tay ngừng lời của Trương Thanh Vân, lão nói:
- Anh không cần khuyên tôi, anh muốn nói gì tôi đều hiểu rất rõ, nhưng không ai nghèo ba họ chẳng ai khó ba đời, nhà tôi tuy không phải phú quý nhưng lại là gia đình cách mạng.
- Cha tôi là thế nhân vĩ đại, tôi không bằng một phần mười nhưng cũng không tính là người xấu, vẫn có lợi với nhân dân. Nhưng hai con trai của tôi, hì hì, chúng không bằng một phần trăm của tôi, đây đã hoàn toàn không phải là quy tắc thuộc phạm trù của con cháu Hoàng gia.
- Tôi sẽ vĩnh viễn nghỉ lại không tiếc nuối ở đỉnh Hoàng Lĩnh, thế nhân có tiếc nuối và đến thăm hay không thì tôi chẳng quan tâm, quả thật không quan tâm... ....
Hoàng Tân Quyền nói đến đây thì vẻ mặt tiêu điều nhưng giọng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền