Chương 62: An Phận?
Hoàng Tung Sơn đã mở lời muốn đến Nhạn Nam ăn bữa rau dưa, xã Nhạn Nam sao dám chậm trễ? Tôn Truyền Phúc và Liễu Dật vừa đến xã Nhạn Nam(Xe bọn họ đi nhanh hơn) thì bí thư Nhạn Nam Lưu Truyền và chủ tịch xã Bì Quốc Cường đã đợi sẵn từ lâu.
- Ôi, bí thư Tôn, chủ tịch Liễu, lần này phải cảm tạ hai anh đã thông báo, cơm nước đã sắp xếp xong, sao? Bí thư Hoàng vẫn còn chưa tới à?
Lưu Truyền tiến lên bắt tay Tôn Truyền Phúc rồi cười hì hì nói.
- Lão Lưu, anh đừng làm bộ với tôi. Hừ, xem như anh may mắn, chẳng lẽ cơm nước ở Nhạn Bắc chúng tôi không bằng Nhạn Nam các anh sao?
Tôn Truyền Phúc tức giận hừ một tiếng, vẻ mặt rất mất vui.
- Lão Tôn, lão Liễu, hai anh xin bớt giận, không phải bí thư Hoàng đến đây cũng vì công tác sao? Hơn nữa Nhạn Bắc và Nhạn Nam chúng ta đều là người cùng nhà, việc gì phải phân biệt của anh của tôi, anh cũng quá khách khí rồi.
Lưu Truyền cười nói.
- Ai là người một nhà với các anh, dù sao thì tôi cũng đã hoàn thành nhiệm vụ mà bí thư Hoàng cần sắp xếp, bây giờ sẽ giao lại cho các anh. Lão Liễu, chúng ta đi, còn ở đây làm gì nữa? Nếu không về thì cơm nước sẽ nguội lạnh.
Tôn Truyền Phúc thở phì phò nói.
- Này, này, lão Tôn anh cũng không quá trượng nghĩa...Tiểu Ngô, nhanh, nhanh, thuốc đâu? Không thấy bí thư Tôn và chủ tịch Liễu đến đây nửa ngày rồi sao? Tiểu tử cậu sao không nhanh trí chút nào hết vậy?
Lưu Truyền đứng chắn ngay trước mặt Tôn Truyền Phúc rồi gào lên, hắn nói xong thì lập tức ôm lấy Tôn Truyền Phúc kéo vào trong ủy ban xã.
Khi Tôn Truyền Phúc và Liễu Dật nhận thuốc và uống vào vài ngụm trà thì vẻ mặt cũng hòa hoãn đi rất nhiều. Lúc này Lưu Truyền mới tiến lên trơ mặt nói:
- Hì hì, lão Tôn, lão Liễu, hôm nay có nhân viên nào đi cùng bí thư Hoàng không? Hai anh cho các anh em chút tin tức đi.
Tôn Truyền Phúc hừ một tiếng, nhắc đến vấn đề này thì hắn lại tức giận. Bí thư Hoàng rõ ràng sẽ ở lại qua đêm ở xã Nhạn Bắc nhưng chủ nhiệm Trương kia lại xen vào, cũng vì vậy mà Tôn Truyền Phúc hắn mới thất bại. Nhưng hắn cũng trách mình sơ sót, chủ nhiệm Trương đến Nhạn Bắc khảo sát sao trước đó chính hắn không có chút tin tức gì? Hắn sợ rằng mình đã đắc tội với người ta, không biết sau này nên bù đắp thế nào cho phải?
- Hừ, anh không biết tự xem xét sao? Không phải mọi người đã đến rồi à?
Tôn Truyền Phúc chỉ tay ra ngoài ủy ban xã dùng giọng xảo quyệt nói. Lúc này mọi người lập tức nhìn ra ngoài, quả nhiên đèn xe sáng rực, tám phần là bí thư Hoàng đã đến. Đám người Lưu Truyền vội vàng sắp xếp mỗi người một nhiệm vụ, đám người chuẩn bị ngênh đón bí thư huyện đến khảo sát.
- Được rồi, các anh về trước đi! Nếu bí thư Lưu đã khách khí như vậy thì đêm nay tôi và lão Liễu sẽ ở lại đây!
Tôn Truyền Phúc xoay người nói với những tên cán bộ xã Nhạn Bắc đi theo xe, đám người này vội vàng lên tiếng và lên xe quay về. Bọn họ cũng biết cấp bậc của mình quá thấp, cũng không có tư cách ở lại nên thản nhiên tiếp nhận.
- Thưa Bí thư Hoàng, đã đến xã Nhạn Nam.
Tài xế dừng xe lại rồi dùng giọng cung kính nói.
- Tốt, Thanh Vân, đã đến rồi, chúng ta xuống xe thôi. Hay cho thanh niên đầu óc linh hoạt, nghe xong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền